Phần 2 : Tôi Lảng Tránh Em

Hai tay tôi vẫn còn sưng, co lại khá khó khăn, nhưng vẫn đến lớp. Ngồi vào bàn hơn 5 phút thì em cũng đến, em đi ngang tôi, tôi không nhìn em, nhưng trực giác cho tôi biết em nhìn lướt qua tôi, sau mấy giây đứng lại tìm chỗ ngồi, cuối cùng em ngồi ngay phía sau bàn tôi. Mỗi lần co tay lại là mỗi lần tay tôi đau nhói, để hạn chế co tay, tôi lấy một lượt tất cả tập vở để lên bàn. Giờ học bắt đầu, trong khi mọi người chăm chú lắng nghe bài giảng thì em lấy thước gõ vào tay tôi – cái chỗ mà hôm qua em đã băng…đau đến mức tôi muốn hét lên thật to, nhưng tôi đã nhanh chóng dừng lại, khiến cho âm thanh chỉ đủ làm vài người xung quanh ngoáy đầu lại nhìn tôi. Em hỏi:
- Còn cây viết nào nữa không? Cho mình mượn, viết mình hết mực rồi.
Tôi lắc đầu mà không nhìn em, dù tôi còn mấy cây viết trong cặp nữa, hay nói đúng hơn là tôi không muốn cho em mượn, đơn giản vì tôi còn hận em. Với tôi khi vết thương chưa lành, em như kẻ thù không đội trời chung.
Giờ ra chơi, ngoài cửa sổ có mấy anh chàng ăn mặc bảnh bao, đầu tóc chải chuốt, hình như là lớp bên kia. Họ ra vẻ khá sành điệu… tụ tập trước cửa sổ vừa nói, vừa cười, vừa động tay, động chân với nhau, nhưng chỉ là đùa giỡn thôi…chắc là muốn gây sự chú ý…chốc chốc họ lại nhìn vào lớp. Từ ánh mắt họ, tôi biết khu vực quan sát của họ chỉ quanh tôi thôi. Em vẫn ngồi phía sau tôi, tôi ngoáy đầu nhìn xuống bàn em thì em đang ngủ ngon lành… tôi nghĩ mấy anh chàng kia đến chắc là vì em. Tôi thầm nghĩ, rồi đây ngoài cửa sổ sẽ có mấy cây si mọc lên…tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến em: em sẽ gặp rắc rối to với mấy anh chàng này. Đã bốn, năm ngày trôi qua, tôi và em vẫn chưa nói chuyện với nhau, ngay cả một cái gật đầu chào nhau mỗi khi chạm mặt cũng không có. Tay tôi dần dần trở lại trạng thái ban đầu. Tôi cũng không chú ý đến em, mỗi lần vào lớp tôi đều chọn những vị trí xa em nhất, tôi từ bỏ thói quen ngồi bàn cuối, thay vào đó, tôi thường ngồi ở góc bên trái hoặc bên phải gần bàn giáo viên, tôi nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho tôi, bởi lẽ ấn tượng xấu về em vẫn chưa phai trong tâm trí tôi và với tôi, em vẫn là một cô gái không biết làm gì ngoài ăn và chơi. Tôi sợ làm bạn với em rồi tôi cũng nhiễm dần cái tính xấu ấy. Nếu như thế, tôi thật có lỗi với gia đình tôi nhất là cha mẹ tôi ở quê đã không quản ngại khó nhọc, chắc chiu dành dụm số tiền ít ỏi để nuôi tôi vào đại học…
Nhận được lá thư từ quê nhà gửi lên, ôi quê tôi lại mùa nước nổi, nước lên ngập cả bờ bao, tôm chưa kịp thu hoạch. Vậy là lại mất trắng, bao nhiêu công sức đành đổ ra sông ra biển, khó khăn lại chồng chất khó khăn. Đọc xong thư từ quê nhà mà lòng dạ xốn xang, chẳng biết làm gì…bốn bức tường nhà trọ xám xịt tựa như mây đen bao quanh tôi, tôi sẽ làm gì đây? Ở thành phố này, đâu đâu cũng là tiền với tiền…Ôi thiên nhiên – bao lần làm tôi ngơ ngẩn vì nét đẹp nên thơ, cũng bao lần tôi ca ngợi sự kỳ diệu của thiên nhiên, thì cũng ngần ấy lần tôi oán trách thiên nhiên, sao khắc nghiệt với cuộc sống của con người đến thế…sao cứ vô tư cướp đi công sức mà trong đó có cả mồ hôi và nước mắt của con người một cách lạnh lùng như thế… Tôi vắt tay lên tráng, nhắm mắt lại, hình ảnh của quê nhà, của người thân đang chống trọi với mùa nước nổi hiện lên làm nước mắt lại rơi…Tôi tự trách mình sao yếu đuối như vậy, không được, phải mạnh mẽ lên chứ…khó khăn trong cuộc đời chỉ là những thử thách dù có khi nó quá nghiệt ngã nhưng hãy tận dụng nó để rèn luyện bản thân mình…sức khỏe và trí tuệ sẽ là chìa khóa giúp ta vượt qua những thử thách đó… nghĩ vậy nên tôi quyết định sẽ tìm công việc gì đó để làm…ít nhất là có thể giải quyết được những khó khăn của tôi và gia đình trong lúc này. Dạy kèm là công việc tôi nghĩ đến đầu tiên, dù sao nó nhẹ hơn các công việc khác và có thể chủ động thời gian học…




Truyện voz hay nhất: em ngược đường ngược nắng để yêu anh (phần 2)

Phần 2 : Tôi Lảng Tránh Em

Hai tay tôi vẫn còn sưng, co lại khá khó khăn, nhưng vẫn đến lớp. Ngồi vào bàn hơn 5 phút thì em cũng đến, em đi ngang tôi, tôi không nhìn em, nhưng trực giác cho tôi biết em nhìn lướt qua tôi, sau mấy giây đứng lại tìm chỗ ngồi, cuối cùng em ngồi ngay phía sau bàn tôi. Mỗi lần co tay lại là mỗi lần tay tôi đau nhói, để hạn chế co tay, tôi lấy một lượt tất cả tập vở để lên bàn. Giờ học bắt đầu, trong khi mọi người chăm chú lắng nghe bài giảng thì em lấy thước gõ vào tay tôi – cái chỗ mà hôm qua em đã băng…đau đến mức tôi muốn hét lên thật to, nhưng tôi đã nhanh chóng dừng lại, khiến cho âm thanh chỉ đủ làm vài người xung quanh ngoáy đầu lại nhìn tôi. Em hỏi:
- Còn cây viết nào nữa không? Cho mình mượn, viết mình hết mực rồi.
Tôi lắc đầu mà không nhìn em, dù tôi còn mấy cây viết trong cặp nữa, hay nói đúng hơn là tôi không muốn cho em mượn, đơn giản vì tôi còn hận em. Với tôi khi vết thương chưa lành, em như kẻ thù không đội trời chung.
Giờ ra chơi, ngoài cửa sổ có mấy anh chàng ăn mặc bảnh bao, đầu tóc chải chuốt, hình như là lớp bên kia. Họ ra vẻ khá sành điệu… tụ tập trước cửa sổ vừa nói, vừa cười, vừa động tay, động chân với nhau, nhưng chỉ là đùa giỡn thôi…chắc là muốn gây sự chú ý…chốc chốc họ lại nhìn vào lớp. Từ ánh mắt họ, tôi biết khu vực quan sát của họ chỉ quanh tôi thôi. Em vẫn ngồi phía sau tôi, tôi ngoáy đầu nhìn xuống bàn em thì em đang ngủ ngon lành… tôi nghĩ mấy anh chàng kia đến chắc là vì em. Tôi thầm nghĩ, rồi đây ngoài cửa sổ sẽ có mấy cây si mọc lên…tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến em: em sẽ gặp rắc rối to với mấy anh chàng này. Đã bốn, năm ngày trôi qua, tôi và em vẫn chưa nói chuyện với nhau, ngay cả một cái gật đầu chào nhau mỗi khi chạm mặt cũng không có. Tay tôi dần dần trở lại trạng thái ban đầu. Tôi cũng không chú ý đến em, mỗi lần vào lớp tôi đều chọn những vị trí xa em nhất, tôi từ bỏ thói quen ngồi bàn cuối, thay vào đó, tôi thường ngồi ở góc bên trái hoặc bên phải gần bàn giáo viên, tôi nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho tôi, bởi lẽ ấn tượng xấu về em vẫn chưa phai trong tâm trí tôi và với tôi, em vẫn là một cô gái không biết làm gì ngoài ăn và chơi. Tôi sợ làm bạn với em rồi tôi cũng nhiễm dần cái tính xấu ấy. Nếu như thế, tôi thật có lỗi với gia đình tôi nhất là cha mẹ tôi ở quê đã không quản ngại khó nhọc, chắc chiu dành dụm số tiền ít ỏi để nuôi tôi vào đại học…
Nhận được lá thư từ quê nhà gửi lên, ôi quê tôi lại mùa nước nổi, nước lên ngập cả bờ bao, tôm chưa kịp thu hoạch. Vậy là lại mất trắng, bao nhiêu công sức đành đổ ra sông ra biển, khó khăn lại chồng chất khó khăn. Đọc xong thư từ quê nhà mà lòng dạ xốn xang, chẳng biết làm gì…bốn bức tường nhà trọ xám xịt tựa như mây đen bao quanh tôi, tôi sẽ làm gì đây? Ở thành phố này, đâu đâu cũng là tiền với tiền…Ôi thiên nhiên – bao lần làm tôi ngơ ngẩn vì nét đẹp nên thơ, cũng bao lần tôi ca ngợi sự kỳ diệu của thiên nhiên, thì cũng ngần ấy lần tôi oán trách thiên nhiên, sao khắc nghiệt với cuộc sống của con người đến thế…sao cứ vô tư cướp đi công sức mà trong đó có cả mồ hôi và nước mắt của con người một cách lạnh lùng như thế… Tôi vắt tay lên tráng, nhắm mắt lại, hình ảnh của quê nhà, của người thân đang chống trọi với mùa nước nổi hiện lên làm nước mắt lại rơi…Tôi tự trách mình sao yếu đuối như vậy, không được, phải mạnh mẽ lên chứ…khó khăn trong cuộc đời chỉ là những thử thách dù có khi nó quá nghiệt ngã nhưng hãy tận dụng nó để rèn luyện bản thân mình…sức khỏe và trí tuệ sẽ là chìa khóa giúp ta vượt qua những thử thách đó… nghĩ vậy nên tôi quyết định sẽ tìm công việc gì đó để làm…ít nhất là có thể giải quyết được những khó khăn của tôi và gia đình trong lúc này. Dạy kèm là công việc tôi nghĩ đến đầu tiên, dù sao nó nhẹ hơn các công việc khác và có thể chủ động thời gian học…




Đọc thêm..
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy thấy mặt vẫn hơi rát, tôi đưa tay vào chỗ vẫn hay để kính khi ngủ thì không thấy đâu, tôi mới nhớ ra hôm qua đá bóng gẫy mất rồi. Tôi lồ cồm bò dậy rồi đi làm những công việc buổi sáng, tôi cận có 3 độ nên vẫn có thể đi lại bình thường. Xuống đến nhà tôi thấy mẹ đang ngồi nói chuyện với ai đó, đến gần tôi mới biết là Linh.
- Ủa! Sao cậu lại ở đây?
- Thì đến đưa cậu đi học chứ sao? Không có kính cậu đi sao được.
- Mày chỉ được cái phá hoại, thay mấy lần kính rồi?
- Con đâu có cố ý đâu, đi học thôi mày.
- Không ăn sáng à?
- Thôi, con ăn ở trường.
- Cháu chào bác ạ.
- Ừ, hai đứa đi cẩn thận nha, cảm ơn cháu.
- Dạ, hi hi.
Linh trở tôi, ra khỏi ngõ nhà tôi tôi bảo Linh.
- Gan to quá nhể?
- Kệ tui.
- Chả kệ, mà đi nhanh lên xích thố.
Linh phanh kít phát rồi quay lại nhéo tôi.
- Ui da, mày điên à?
- Bảo ai là xích thố? Đã sai còn dám bảo tao điên nữa à? Có lòng tốt mà lại đi dành cho kẻ không nên cho. Hic.
- Thế bây giờ thích làm sao?
Tôi vẫn xoa xoa chỗ bị Linh nhéo, "Chả lẽ lại đưa vào nhà nghỉ làm vài cuốc giờ... " tôi thầm nghĩ. 
- Chả sao hết.
Linh ngồi bệt xuống vỉa hè.
- "Đệch"
Tôi nhếch mép nói khẽ không cho Linh nghe thấy.
- Thế cứ ngồi đây mãi không chịu đi học à?
- Ờ.
- Ặc 
Nãy giờ tôi vẫn ngồi trên xe nói chuyện với Linh, tôi dựng chân chống rồi tiến đến phía Linh ngồi trước mặt nó.
- Ô thế giận tớ đấy à? Tớ có làm gì đâu. Hic.
Linh lườm tôi.
- Còn cãi?
- Ặc, thôi được rồi.
Tôi đứng dậy đi về phía xe rồi lên xe đi luôn.
- "Mày dỗi kệ mẹ mày, bố còn phải đi học, nhiễu sự" tôi nghĩ.
Linh thấy vậy chạy theo.
- Ơ! Đi đâu đấy, đợi tớ với... Trả xe đây.... AA!!! 
Nghe tiếng kêu của Linh tôi ngoái đầu lại, thấy nó đang ngồi bịch xuống đường ôm chân, tôi vội quay xe lại phía Linh.
- Sao vậy?
- Cậu cút đi.
Linh hét lên, không biết mọi người có nhìn tôi không nữa, cận nó khổ thế đấy.
- Tớ.. Tớ xin lỗi. Cậu có sao không? Để tớ xem nào.
- Không cần.
Linh hất tay tôi ra.
- Im xem nào.
Tôi xem chân Linh, không có xây xát gì cả, chắc trẹo chân rồi.
- Trẹo chân rồi, tớ xin lỗi...
Tôi nhìn Linh vẻ hối lỗi, nãy giờ tôi không để ý Linh đang sụt sịt.
- Cậu khóc đấy à? Tớ xin lỗi mà.
Tôi lấy tay áo lau mấy giọt nước mắt của Linh, dễ nước mắt cá sấu lắm.
- Cậu cố gắng đứng dậy nha.
Tôi dìu Linh đứng dậy.
- A!!
- Đau lắm không?
- ...
Im lặng dữ. Tôi dìu Linh ngồi nên xe rồi lên phía trước trở Linh đi học, giờ thì hoàn cảnh ngược lại rồi, tôi căng mắt nhìn đường, tay run run, đường đi cứ mờ mờ ảo ảo.
- "Quả này mà không đến được trường thí xác định, cầu trời..." Tôi nghĩ.
- Còn đau không?
- ...
Vẫn im im, đáp mẹ xuống sông giờ chứ hãm. Đến trường thì đã vào lớp. Tôi dìu Linh ngồi xuống ghế đá rồi đi cất xe, xong lại dìu Linh lên lớp, cũng may không thấy thầy quản sinh đâu chứ không lại đau đầu. À tiết đầu là tiết toán, tiết của cô, cơ mà mắt mũi thế này ngắm cô sao được.
- Em thưa cô em vào lớp!
Cả lớp thấy tôi dìu Linh thì hỏi ngay.
- Sao thế?
- Có gì hót?
Cô hỏi tôi.
- Vào lớp đi em, bạn này bị sao vậy?
- Linh bị trẹo chân cô à.
- Ừ, dìu bạn vào chỗ đi.
Bỗng có tiếng nói:
- Thằng mù và con què.
Cả lớp tôi cười ầm lên, tôi quắc mắt vế phía phát ra tiếng nói mặc dù không nhìn rõ mặt đứa nào hết . Vào chỗ chúng tôi dở sách vở ra học bài, tôi toàn phải mượn vở Linh chép bài. Ra chơi tôi hỏi Linh.
- Còn đau không?
- Cũng đỡ rồi.
- Xin lỗi nha, mà cậu ăn sáng chưa? Ăn gì không để tớ mua.
- Chưa, mua cho tớ hộp xôi với chai Pepsi đi.
Muôn thuở chúng tôi đều thích uống loại này.
- Ok.
- Tiền này.
- Thôi, không cần đâu, coi như tớ mua để bù lại lỗi đi cũng như cảm ơn lòng tốt của cậu đã đến đón tớ đi.
- Xì!!! Mà ra ghế đá ngồi ăn đi, ngồi trong lớp ám mùi lắm.
- Ừ, lên mình cõng đi.
- Hi hi.
Tôi cõng Linh ra ghế đá lần trước chúng tôi ngồi rồi chạy đi mua đồ ăn sáng. Lúc về tay tôi cầm hai hộp xôi, hai chai nước, một gói ô mai. Đi qua hành lang thì gặp cô Lan.
- Em chào cô!
- Chào em!! À Hiếu đó à? Đi đâu vậy em?
- Em đi mua đồ ăn sáng thôi cô. Cô đi đâu thế?
- Cô lên phòng đoàn chó chút việc thôi, mà mắt em sao vậy?
- À hôm qua em đá bóng bị bóng bay vào ấy mà.
- Phải cẩn thận chứ, thôi cô lên phòng đoàn đây.
- Vâng, em chào cô.
Tôi nhớ ra để Linh đợi hơi lâu lên vội vàng đi ra đó.
- Nè!
- Hihi, cảm ơn nha, ủa mua thêm thứ này chi!
- Không ăn hả? Không thì đưa đây.
Tôi giả vờ định đưa tay lấy lại gói ô mai, Linh vội dấu nó đi.
- Tớ có bảo là không ăn đâu.
- Tưởng chê.
Chúng tôi ngồi ăn với nhau, có mấy miếng xúc xích Linh xúc hết xang hộp của tôi.
- Xúc sang đây làm gì không ăn đi.
- Không thích.
- Bạn bè tốt thế đấy.
- Hứ.
...
Tùng!!! Tùng!!!
- Ăn xong chưa? Vào lớp rồi đấy, con gái con đứa lề mề.
- Rồi, eo, mồm cậu toàn mùi xôi.
- Mồm cậu cũng thế còn gì.
- Hihi, nè.
- Gì đấy?
Linh lấy trong túi ra hộp kẹo cao xu lần trước tôi mua cho nó.
- Cao xu, ăn đi.
- Ờ, thôi lên lớp đi.
Chúng tôi đi lên lớp và vào học, một buổi học nhanh chóng qua đi, lúc ăn cơm trưa mẹ bảo tôi.
- Này, cầm tiền chiều đi cắt kính đi.
- Vâng, chiều mẹ không đưa con đi được à?
- Không, tao còn phải đi làm, tự đi đi, lớn rồi.
- Mắt con thế này đi sao được?
- Thì gọi con bé gì sáng nay đến rủ mày đi học đấy.
- Ơ mẹ, nó có liên quan gì đến con đâu.
- Con bé đấy xinh xắn lại ngoan nữa, yêu nó được là phúc của mày đó.
- ...
Tôi tức phọt shit, im ỉm ăn cố bát cơm rồi té lên phòng, nằm vật ra giường nghĩ ngợi.
- Mẹ thật là... tự dưng nhắc đến con dở hơi đấy làm gì không biết, mà giờ không biết nó đang làm gì nhỉ? Thôi kệ mợ nó đi ngủ cho khoẻ người.
Tôi quấn chăn ngủ một mạch đến hai giờ rồi đi cắt kính. Tôi đi đến hiệu kính Quanh Hưng, cũng có vẻ khang trang, tôi đẩy cửa bước vào, hiệu hiện đang không có khách. Tôi bước đến chỗ chị gì đấy, chắc là thế, một giọng nói ngọt ngào, trong trẻo như mấy ẻm tổng đài vịt-teo mỗi khi tôi gọi để hỏi về vấn đề trừ tiền bậy bạ. 
- Anh cần gì ạ?
- Chị ơi cho em cắt lại kính.
- Vâng, anh đợi một chút, anh cứ ra ghế ngồi đợi đi ạ.
Tôi ra ghế ngồi đợi,
chị ta đi vào trong gọi anh gì ra cắt kính cho tôi.
- Em ngồi vào đây.
Tôi ngồi vào máy đo.
- Em đeo kính lần nào chưa.
- Rồi, kính cũ của em đeo là 3 độ.
Anh ta hỏi vài câu lặt vặt rồi khuyên tôi cách bảo vệ mắt, đo xong anh nói mắt tôi đã lên 4 độ. WTF? Thảm nào đeo kính cũ vẫn thấy mờ mờ. Đo xong tôi ra chọn gọng kính.
- Em lấy cái gọng nhựa đen này.
Chọn xong tôi ra ghế ngồi đợi, một lúc sau cũng xong, chị kia mang kính ra cho tôi, tôi đeo kính lên thì ôi thôi... Trước mặt tôi, người có giọng hay như diễn viên jav đó lại là một nàng... nở. Hàm răng thì đúng chất "ăn đu đủ không cần thìa", mặt thì như cái nạo dừa của mấy hàng bán bò bía ấy. Tôi vội quay mặt xuống lấy tiền một phần không muốn bị ám ảnh. Tính tiền hết 6lít, còn thừa 2lít đem về chả má, tôi quay lại định về thì một người bước vào, là cô,  tôi hồ hởi.
- Em chào cô.
- A! Chào em, em đi cắt kính mới hả? Đeo kính mới đẹp trai hen.
Tôi gãi đầu cười cười.
- Cô cũng đi cắt kính à?
- Không, cô đi mua gọng kính thôi, em vào chọn với cô nha.
- Vâng.
Tôi và cô vào lựa gọng kính, sau một hồi chọn lựa cuối cùng cô cũng chọn được một chiếc gọng màu nâu khá đẹp, cô đưa lên đeo thử.
- Đẹp không nhóc?
- Có, đẹp lắm cô.
Đúng là người đẹp mang cái gì cũng đẹp. Xong xuôi lúc ra về tôi rủ cô.
- Cô!!
- Gì vậy em? Mà ra ngoài rồi đừng xưng cô em nữa, xưng chị em đi ha.
- Vâng.
- Nhóc muốn nói gì với chị vậy?
- Cô... à chị ..tối chị có rảnh không em muốn mời chị đi uống trà đá.
Cô nhìn tôi che miệng cười, tôi tí nữa phọt máu .
- Tưởng gì chứ, thế tối nhóc không học sao?
- Dạ...
Tôi gãi đầu bối rối, cô lại cười.
- Hay đi bây giờ ha, giờ vẫn sớm mà.
- Vâng.
Tôi đồng ý liền, sau đó lóc cóc đi theo cô, rồi lại cô xe máy - em đạp xe ra mấy hàng nước vỉa hè ở tổng hợp, ở đây buổi tối rất đông người uống nước, mùa hè mà ngồi đây thì thôi "dồi"  . Chúng tôi gọi hai ly nhân trần và một đĩa hướng dương và bắt đầu chém gió. 
- Nhóc cũng gan ghê, có ý đồ gì không đó?
Cô nhìn tôi vẻ nghi ngờ.
- Ơ... đâu có gì đâu chị.
Tôi lại bối rối còn cô lại cười.
- Mà mặt em khỏi chưa, quay ra đây chị xem nào.
Cô ngó ngó bên trái mặt tôi.
- Em khỏi rồi, không sao đâu chị.
- Ừh! Lần sau cẩn thật đấy.
- Vâng...
Im lặng...
Im lặng...
Im lặng...
Chỉ có tiếng cắn hạt dưa tanh tách và tiếng đường xá, tiếng của cuộc sống. Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí.
- Cô năm nay bao nhiêu tuổi vậy? Em nhìn cô trẻ quá, cứ như học sinh ấy.
- Lại cô rồi.
- À ... Em quên... Hì
- Chị sinh năm 91, hơn nhóc sáu tuổi đó.
- Vâng.
Sáu tuổi làm con dâu má được không nhỉ , tôi nghĩ bậy.
- Đang nghĩ cái gì mà nhìn mặt gian quá vậy?
- Ơ... Ơ em có nghĩ gì đâu.
Bị cô đoán đúng tim đen tôi đỏ mặt, cô cười.
- Nhìn Hiếu cũng đẹp trai ghê ha, có người yêu chưa thế?
- Em mà có người yêu thì tốt quá.
- Thôi cố gắng học đi rồi sẽ gái theo thôi.
- Vâng, còn chị? Chị có chưa?
- Có gì cơ?
- Người yêu.
- Cách đây sáu tháng thì có, giờ hết rồi. Nhóc hỏi vậy chị nghi lắm nha.
Cô lại nhìn tôi nghi nghi, lúc này tôi như mặt lừa mình ngựa vậy.
- Chị nghĩ oan cho em quá.
Cô nhìn tôi cười cười, nhìn cô xinh quá  chẳng lẽ bất chấp tất cả ta vật cô ra hấp =]]z, đùa thôi. Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc rồi cô ngỏ ý muốn về.
- Thôi cũng muộn rồi mình về đi, chị cũng phải về nấu cơm nữa.
- Vâng.
Tôi tiến về phía bác bán nước định trả tiền thì cô cản lại.
- Hiếu, để chị trả cho.
- Không sao đâu chị, chỗ này đáng bao nhiêu đâu.
- Không được, em còn là học sinh phải tiết kiệm cho bố mẹ chứ.
Ặc .. Ặc, tôi đành để cô trả, hic. ">
- Về nha!!
- Vâng... À chị ơi!!
- Hả?
- Chị... cho em số điện thoại của chị được không?
- Làm gì vậy nhóc?
- À... Em ... xin để hỏi bài thôi..
Cô cười.
- Nhóc đưa điện thoại đây.
Tôi rút điện thoại đưa cho cô, cô bấm số xong lưu luôn hộ tôi là Lê Lan.
- Nè, thôi chị về nha.
- Vâng, em chào chị.
Tôi đứng nhìn cô đi khuất mới lấy xe về, trong lòng vui như ch* vớ được c*t. Đi đường đạp xe mà phởn phởn cười mãi...
Cuối cùng là về nhà và làm những việc như bình thường nhưng đã có thêm một niềm vui nho nhỏ, cơ mà vẫn chưa dám nhắn tin cho cô, tối ngủ nghĩ về ngày hôm nay và ngủ thiếp đi.



Truyện VOZ hay : Cô giáo - em mãi ở trong tim anh ( Chap 4 )

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy thấy mặt vẫn hơi rát, tôi đưa tay vào chỗ vẫn hay để kính khi ngủ thì không thấy đâu, tôi mới nhớ ra hôm qua đá bóng gẫy mất rồi. Tôi lồ cồm bò dậy rồi đi làm những công việc buổi sáng, tôi cận có 3 độ nên vẫn có thể đi lại bình thường. Xuống đến nhà tôi thấy mẹ đang ngồi nói chuyện với ai đó, đến gần tôi mới biết là Linh.
- Ủa! Sao cậu lại ở đây?
- Thì đến đưa cậu đi học chứ sao? Không có kính cậu đi sao được.
- Mày chỉ được cái phá hoại, thay mấy lần kính rồi?
- Con đâu có cố ý đâu, đi học thôi mày.
- Không ăn sáng à?
- Thôi, con ăn ở trường.
- Cháu chào bác ạ.
- Ừ, hai đứa đi cẩn thận nha, cảm ơn cháu.
- Dạ, hi hi.
Linh trở tôi, ra khỏi ngõ nhà tôi tôi bảo Linh.
- Gan to quá nhể?
- Kệ tui.
- Chả kệ, mà đi nhanh lên xích thố.
Linh phanh kít phát rồi quay lại nhéo tôi.
- Ui da, mày điên à?
- Bảo ai là xích thố? Đã sai còn dám bảo tao điên nữa à? Có lòng tốt mà lại đi dành cho kẻ không nên cho. Hic.
- Thế bây giờ thích làm sao?
Tôi vẫn xoa xoa chỗ bị Linh nhéo, "Chả lẽ lại đưa vào nhà nghỉ làm vài cuốc giờ... " tôi thầm nghĩ. 
- Chả sao hết.
Linh ngồi bệt xuống vỉa hè.
- "Đệch"
Tôi nhếch mép nói khẽ không cho Linh nghe thấy.
- Thế cứ ngồi đây mãi không chịu đi học à?
- Ờ.
- Ặc 
Nãy giờ tôi vẫn ngồi trên xe nói chuyện với Linh, tôi dựng chân chống rồi tiến đến phía Linh ngồi trước mặt nó.
- Ô thế giận tớ đấy à? Tớ có làm gì đâu. Hic.
Linh lườm tôi.
- Còn cãi?
- Ặc, thôi được rồi.
Tôi đứng dậy đi về phía xe rồi lên xe đi luôn.
- "Mày dỗi kệ mẹ mày, bố còn phải đi học, nhiễu sự" tôi nghĩ.
Linh thấy vậy chạy theo.
- Ơ! Đi đâu đấy, đợi tớ với... Trả xe đây.... AA!!! 
Nghe tiếng kêu của Linh tôi ngoái đầu lại, thấy nó đang ngồi bịch xuống đường ôm chân, tôi vội quay xe lại phía Linh.
- Sao vậy?
- Cậu cút đi.
Linh hét lên, không biết mọi người có nhìn tôi không nữa, cận nó khổ thế đấy.
- Tớ.. Tớ xin lỗi. Cậu có sao không? Để tớ xem nào.
- Không cần.
Linh hất tay tôi ra.
- Im xem nào.
Tôi xem chân Linh, không có xây xát gì cả, chắc trẹo chân rồi.
- Trẹo chân rồi, tớ xin lỗi...
Tôi nhìn Linh vẻ hối lỗi, nãy giờ tôi không để ý Linh đang sụt sịt.
- Cậu khóc đấy à? Tớ xin lỗi mà.
Tôi lấy tay áo lau mấy giọt nước mắt của Linh, dễ nước mắt cá sấu lắm.
- Cậu cố gắng đứng dậy nha.
Tôi dìu Linh đứng dậy.
- A!!
- Đau lắm không?
- ...
Im lặng dữ. Tôi dìu Linh ngồi nên xe rồi lên phía trước trở Linh đi học, giờ thì hoàn cảnh ngược lại rồi, tôi căng mắt nhìn đường, tay run run, đường đi cứ mờ mờ ảo ảo.
- "Quả này mà không đến được trường thí xác định, cầu trời..." Tôi nghĩ.
- Còn đau không?
- ...
Vẫn im im, đáp mẹ xuống sông giờ chứ hãm. Đến trường thì đã vào lớp. Tôi dìu Linh ngồi xuống ghế đá rồi đi cất xe, xong lại dìu Linh lên lớp, cũng may không thấy thầy quản sinh đâu chứ không lại đau đầu. À tiết đầu là tiết toán, tiết của cô, cơ mà mắt mũi thế này ngắm cô sao được.
- Em thưa cô em vào lớp!
Cả lớp thấy tôi dìu Linh thì hỏi ngay.
- Sao thế?
- Có gì hót?
Cô hỏi tôi.
- Vào lớp đi em, bạn này bị sao vậy?
- Linh bị trẹo chân cô à.
- Ừ, dìu bạn vào chỗ đi.
Bỗng có tiếng nói:
- Thằng mù và con què.
Cả lớp tôi cười ầm lên, tôi quắc mắt vế phía phát ra tiếng nói mặc dù không nhìn rõ mặt đứa nào hết . Vào chỗ chúng tôi dở sách vở ra học bài, tôi toàn phải mượn vở Linh chép bài. Ra chơi tôi hỏi Linh.
- Còn đau không?
- Cũng đỡ rồi.
- Xin lỗi nha, mà cậu ăn sáng chưa? Ăn gì không để tớ mua.
- Chưa, mua cho tớ hộp xôi với chai Pepsi đi.
Muôn thuở chúng tôi đều thích uống loại này.
- Ok.
- Tiền này.
- Thôi, không cần đâu, coi như tớ mua để bù lại lỗi đi cũng như cảm ơn lòng tốt của cậu đã đến đón tớ đi.
- Xì!!! Mà ra ghế đá ngồi ăn đi, ngồi trong lớp ám mùi lắm.
- Ừ, lên mình cõng đi.
- Hi hi.
Tôi cõng Linh ra ghế đá lần trước chúng tôi ngồi rồi chạy đi mua đồ ăn sáng. Lúc về tay tôi cầm hai hộp xôi, hai chai nước, một gói ô mai. Đi qua hành lang thì gặp cô Lan.
- Em chào cô!
- Chào em!! À Hiếu đó à? Đi đâu vậy em?
- Em đi mua đồ ăn sáng thôi cô. Cô đi đâu thế?
- Cô lên phòng đoàn chó chút việc thôi, mà mắt em sao vậy?
- À hôm qua em đá bóng bị bóng bay vào ấy mà.
- Phải cẩn thận chứ, thôi cô lên phòng đoàn đây.
- Vâng, em chào cô.
Tôi nhớ ra để Linh đợi hơi lâu lên vội vàng đi ra đó.
- Nè!
- Hihi, cảm ơn nha, ủa mua thêm thứ này chi!
- Không ăn hả? Không thì đưa đây.
Tôi giả vờ định đưa tay lấy lại gói ô mai, Linh vội dấu nó đi.
- Tớ có bảo là không ăn đâu.
- Tưởng chê.
Chúng tôi ngồi ăn với nhau, có mấy miếng xúc xích Linh xúc hết xang hộp của tôi.
- Xúc sang đây làm gì không ăn đi.
- Không thích.
- Bạn bè tốt thế đấy.
- Hứ.
...
Tùng!!! Tùng!!!
- Ăn xong chưa? Vào lớp rồi đấy, con gái con đứa lề mề.
- Rồi, eo, mồm cậu toàn mùi xôi.
- Mồm cậu cũng thế còn gì.
- Hihi, nè.
- Gì đấy?
Linh lấy trong túi ra hộp kẹo cao xu lần trước tôi mua cho nó.
- Cao xu, ăn đi.
- Ờ, thôi lên lớp đi.
Chúng tôi đi lên lớp và vào học, một buổi học nhanh chóng qua đi, lúc ăn cơm trưa mẹ bảo tôi.
- Này, cầm tiền chiều đi cắt kính đi.
- Vâng, chiều mẹ không đưa con đi được à?
- Không, tao còn phải đi làm, tự đi đi, lớn rồi.
- Mắt con thế này đi sao được?
- Thì gọi con bé gì sáng nay đến rủ mày đi học đấy.
- Ơ mẹ, nó có liên quan gì đến con đâu.
- Con bé đấy xinh xắn lại ngoan nữa, yêu nó được là phúc của mày đó.
- ...
Tôi tức phọt shit, im ỉm ăn cố bát cơm rồi té lên phòng, nằm vật ra giường nghĩ ngợi.
- Mẹ thật là... tự dưng nhắc đến con dở hơi đấy làm gì không biết, mà giờ không biết nó đang làm gì nhỉ? Thôi kệ mợ nó đi ngủ cho khoẻ người.
Tôi quấn chăn ngủ một mạch đến hai giờ rồi đi cắt kính. Tôi đi đến hiệu kính Quanh Hưng, cũng có vẻ khang trang, tôi đẩy cửa bước vào, hiệu hiện đang không có khách. Tôi bước đến chỗ chị gì đấy, chắc là thế, một giọng nói ngọt ngào, trong trẻo như mấy ẻm tổng đài vịt-teo mỗi khi tôi gọi để hỏi về vấn đề trừ tiền bậy bạ. 
- Anh cần gì ạ?
- Chị ơi cho em cắt lại kính.
- Vâng, anh đợi một chút, anh cứ ra ghế ngồi đợi đi ạ.
Tôi ra ghế ngồi đợi,
chị ta đi vào trong gọi anh gì ra cắt kính cho tôi.
- Em ngồi vào đây.
Tôi ngồi vào máy đo.
- Em đeo kính lần nào chưa.
- Rồi, kính cũ của em đeo là 3 độ.
Anh ta hỏi vài câu lặt vặt rồi khuyên tôi cách bảo vệ mắt, đo xong anh nói mắt tôi đã lên 4 độ. WTF? Thảm nào đeo kính cũ vẫn thấy mờ mờ. Đo xong tôi ra chọn gọng kính.
- Em lấy cái gọng nhựa đen này.
Chọn xong tôi ra ghế ngồi đợi, một lúc sau cũng xong, chị kia mang kính ra cho tôi, tôi đeo kính lên thì ôi thôi... Trước mặt tôi, người có giọng hay như diễn viên jav đó lại là một nàng... nở. Hàm răng thì đúng chất "ăn đu đủ không cần thìa", mặt thì như cái nạo dừa của mấy hàng bán bò bía ấy. Tôi vội quay mặt xuống lấy tiền một phần không muốn bị ám ảnh. Tính tiền hết 6lít, còn thừa 2lít đem về chả má, tôi quay lại định về thì một người bước vào, là cô,  tôi hồ hởi.
- Em chào cô.
- A! Chào em, em đi cắt kính mới hả? Đeo kính mới đẹp trai hen.
Tôi gãi đầu cười cười.
- Cô cũng đi cắt kính à?
- Không, cô đi mua gọng kính thôi, em vào chọn với cô nha.
- Vâng.
Tôi và cô vào lựa gọng kính, sau một hồi chọn lựa cuối cùng cô cũng chọn được một chiếc gọng màu nâu khá đẹp, cô đưa lên đeo thử.
- Đẹp không nhóc?
- Có, đẹp lắm cô.
Đúng là người đẹp mang cái gì cũng đẹp. Xong xuôi lúc ra về tôi rủ cô.
- Cô!!
- Gì vậy em? Mà ra ngoài rồi đừng xưng cô em nữa, xưng chị em đi ha.
- Vâng.
- Nhóc muốn nói gì với chị vậy?
- Cô... à chị ..tối chị có rảnh không em muốn mời chị đi uống trà đá.
Cô nhìn tôi che miệng cười, tôi tí nữa phọt máu .
- Tưởng gì chứ, thế tối nhóc không học sao?
- Dạ...
Tôi gãi đầu bối rối, cô lại cười.
- Hay đi bây giờ ha, giờ vẫn sớm mà.
- Vâng.
Tôi đồng ý liền, sau đó lóc cóc đi theo cô, rồi lại cô xe máy - em đạp xe ra mấy hàng nước vỉa hè ở tổng hợp, ở đây buổi tối rất đông người uống nước, mùa hè mà ngồi đây thì thôi "dồi"  . Chúng tôi gọi hai ly nhân trần và một đĩa hướng dương và bắt đầu chém gió. 
- Nhóc cũng gan ghê, có ý đồ gì không đó?
Cô nhìn tôi vẻ nghi ngờ.
- Ơ... đâu có gì đâu chị.
Tôi lại bối rối còn cô lại cười.
- Mà mặt em khỏi chưa, quay ra đây chị xem nào.
Cô ngó ngó bên trái mặt tôi.
- Em khỏi rồi, không sao đâu chị.
- Ừh! Lần sau cẩn thật đấy.
- Vâng...
Im lặng...
Im lặng...
Im lặng...
Chỉ có tiếng cắn hạt dưa tanh tách và tiếng đường xá, tiếng của cuộc sống. Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí.
- Cô năm nay bao nhiêu tuổi vậy? Em nhìn cô trẻ quá, cứ như học sinh ấy.
- Lại cô rồi.
- À ... Em quên... Hì
- Chị sinh năm 91, hơn nhóc sáu tuổi đó.
- Vâng.
Sáu tuổi làm con dâu má được không nhỉ , tôi nghĩ bậy.
- Đang nghĩ cái gì mà nhìn mặt gian quá vậy?
- Ơ... Ơ em có nghĩ gì đâu.
Bị cô đoán đúng tim đen tôi đỏ mặt, cô cười.
- Nhìn Hiếu cũng đẹp trai ghê ha, có người yêu chưa thế?
- Em mà có người yêu thì tốt quá.
- Thôi cố gắng học đi rồi sẽ gái theo thôi.
- Vâng, còn chị? Chị có chưa?
- Có gì cơ?
- Người yêu.
- Cách đây sáu tháng thì có, giờ hết rồi. Nhóc hỏi vậy chị nghi lắm nha.
Cô lại nhìn tôi nghi nghi, lúc này tôi như mặt lừa mình ngựa vậy.
- Chị nghĩ oan cho em quá.
Cô nhìn tôi cười cười, nhìn cô xinh quá  chẳng lẽ bất chấp tất cả ta vật cô ra hấp =]]z, đùa thôi. Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc rồi cô ngỏ ý muốn về.
- Thôi cũng muộn rồi mình về đi, chị cũng phải về nấu cơm nữa.
- Vâng.
Tôi tiến về phía bác bán nước định trả tiền thì cô cản lại.
- Hiếu, để chị trả cho.
- Không sao đâu chị, chỗ này đáng bao nhiêu đâu.
- Không được, em còn là học sinh phải tiết kiệm cho bố mẹ chứ.
Ặc .. Ặc, tôi đành để cô trả, hic. ">
- Về nha!!
- Vâng... À chị ơi!!
- Hả?
- Chị... cho em số điện thoại của chị được không?
- Làm gì vậy nhóc?
- À... Em ... xin để hỏi bài thôi..
Cô cười.
- Nhóc đưa điện thoại đây.
Tôi rút điện thoại đưa cho cô, cô bấm số xong lưu luôn hộ tôi là Lê Lan.
- Nè, thôi chị về nha.
- Vâng, em chào chị.
Tôi đứng nhìn cô đi khuất mới lấy xe về, trong lòng vui như ch* vớ được c*t. Đi đường đạp xe mà phởn phởn cười mãi...
Cuối cùng là về nhà và làm những việc như bình thường nhưng đã có thêm một niềm vui nho nhỏ, cơ mà vẫn chưa dám nhắn tin cho cô, tối ngủ nghĩ về ngày hôm nay và ngủ thiếp đi.



Đọc thêm..

Chap 1.


Chủ nhật, 15:05 p.m. Tại tầng hai quán internet Phong Game 5. Một nhóm 4 bạn trẩu đang ngồi chơi CrossFire, chế độ C4, team Blacklist, 3 đồng đội đã chết, chỉ còn lại một bạn trẩu ngồi máy 66 vẻ mặt rất chi là căng thẳng, hiệp này là hiệp quyết định thắng thua của team.
- Má mày, bắn hẳn hoi vào, chết bọn tao xẻo cu mày.
- Đúng rồi, đ*!
- Cố gắng nên cu, cứ bình tĩnh, cố lên, thắng anh thưởng cho can dầu về dùng dần.
- Đờ mờ mấy con cờ hó để im tao chơi, im cho tao nghe tiếng chân.
Tất cả im lặng, bầu không khí rất chi là căng thẳng. 1 vs 2, liệu rằng sẽ thắng hay thua? Và rồi...
- Nó kìa, bắn nó!!
- Nhanh, nhanh!!
Pằng pằng... Chíu chíu... Hự... Heatshot...
- Yeah! Một bé đã hi sinh!
- Tốt lắm con trai, còn một thằng nữa thôi, cố lên.
- Ok baby!
Cậu di chuyển nhân vật ra khu A... Cậu và địch đối đầu nhau...
- Má nó bắn sniper à?
- Núp mau mày.
- Cho nó quả bom đã.
Sau khi ném tặng đối phương một trái bom cậu hít một hơi thật sâu rồi chuẩn bị nhảy ra solo với đối phương. Cậu cần phải bắn thật chuẩn và hạ gục đối phương càng nhanh càng tốt để đem lại chiến thắng cho đội. Và rồi thời khắc quan trọng đã đến...
Pằng... Heatshot...
- YEAHHH!!! Thắng rồi!
- Tốt lắm con trai bố.
- Hú hú!!!
Tiếng hò hét, đập bàn ghế bàn phím ầm quán.
- Chúng mày có im đi không?
Bác chủ quán nên tiếng.
- Dạ dạ!
- Vâng!!
Bốn thằng bé mồm lại nhìn nhau cười và một thằng đại diện đi xuống tầng một của quán lấy tiền thưởng thắng trận vừa rồi. Hoá ra bốn cậu solo team với bốn bạn trẻ khác tầng dưới. Rồi tính tiền máy và rủ nhau đi ăn mừng chiến thắng.
Yeah! 
Tôi đó, kẻ còn sống duy nhất và đem lại chiến thắng cho đội, hehe. À quên tôi tên Hiếu, cao 1m65 , bốn mắt, body chuẩn bụng 6 múi . Nhưng lại là một kẻ ham game, gái vì vậy mà từ năm lớp 8 lực học giảm sút, chật vật mãi mới đỗ được vào cấp ba. 
Ngày mai lại là ngày khai giảng năm học mới, chào mừng những kẻ lên lớp 10 như tôi. Cho nên hôm nay phải đập phá thoải mái nốt ngày hè cuối cùng...
7h sáng hôm sau...
- Hiếu!!! Dậy mau!!! 7h rồi.
- Mẹ để con ngủ chút nữa đi, đang nghỉ hè mà mẹ.
Tôi chùm chăn cố ngủ nói với me.
- Dậy mau còn ra trường khai giảng, mày không nhớ à? Đêm qua chơi khuya lắm vào.
Chợt nhớ hôm nay là ngày gì tôi vội vùng dậy.
- Sao mẹ không gọi con dậy sớm?
- Đi đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn sáng đi, tao đi làm đây, lát tự đạp xe ra trường đi.
Tôi vội vội vàng gấp chăn màn gọn gàng rồi chạy tót vô nhà vệ sinh làm công việc mỗi sáng. Mặc vội chiếc quần jean và cái áo sơ mi, lấy tờ giấy báo, lao ngay xuống nhà. Nhìn vào trong bếp, bát bún cá đang nghi ngút. Nhưng đồng hồ đã muộn, tôi nuốt nước miếng cái ực rồi lấy xe phóng ra trường mới. Đập vào mắt là biển trường to đùng có dòng chữ: " Trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm". Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm lắm, chỉ lo chạy hồng hộc chạy vào không muộn quá rồi.
- Ê cậu kia! Đi đâu đấy?
Tôi quay lại, thì ra là bác bảo vệ. Ấn tượng đầu tiên của tôi là trông bác thật dản dị, nàn da dám nắng, những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt, mà bác tên gì tôi cũng chả nhớ.
- Dạ cháu vào khai giảng.
- Đi muộn thế? Vào nhanh lên, mà lớp 10 hả?
- Vâng.
- Thế có mang giấy báo nhập học không?
- Cháu có.
- Ừ, thế mang giấy ra chỗ thầy quản sinh ở kia bảo thầy chỉ lớp cho.
- Vâng, cháu cảm ơn.
Tôi nhìn theo hướng bác chỉ, thầy quản sinh là một "lão" bụng phệ, đầu mà hói chút thì đúng chuẩn =]]z, sau này tôi biết được thầy tên Vịnh. Tôi bước đến phía thầy.
- Em chào thầy. Em thưa thầy em mới vào trường đây là giấy báo nhập học của em.
Tôi đưa cho thầy tờ giấy báo, thầy đọc nó xong nói với tôi.
- Lớp 10E, ở bên kia, đầu hàng có cái biển 10E đấy. Lần sau đi cho sớm vào, đi muộn thế này là không được. Thôi vào lớp đi, nhớ đưa giấy cho cô giáo chủ nhiệm đấy.
- Vâng.
Tôi lại chạy ra phía lớp, mọi thứ ở đây đều mới và lạ hoắc, lác đác vài đứa bạn cũ của tôi...
- Em chào cô, cô có phải cô giáo chủ nhiệm lớp 10E không ạ?
Cô chủ nhiệm lớp tôi tên Hà, cô 36 tuổi và đã có chồng con.
- Ừ, có chuyện gì không em?
- Dạ, em được phân học ở lớp cô, giấy báo đây ạ.
Tôi đưa tờ giấy báo cho cô.
- Sao đi muộn thế em, thôi lấy ghế ngồi vào cuối hàng đi.
- Vâng.
Tôi đi ra lấy ghế và ngồi vào hàng, buổi sáng khai giảng với tôi thế là bắt đầu.
Khai giảng xong, tôi theo lớp lên nhận phòng học rồi nghe cô giáo phổ biến một số vấn đề trong trường, sắp xếp chỗ ngồi và chép lịch học. Tôi được phân ngồi bàn hai dãy trong với một bạn gái cũng khá xinh.
- "Há há, chưa gì đã được ngồi cạnh người đẹp..."
Bao suy nghĩ đen tối lần lượt xuất hiện trong đầu tôi, đứa con trai mới lớn. Tôi lắc đầu để thoát ra khỏi dòng suy nghĩ đó, tôi quay sang làm quen gái .
- Chào bạn, rất vui khi được ngồi cạnh bạn, hì, tớ tên Hiếu, còn bạn?
- Ờm, hihi, mình cũng vậy, mình tên Linh.
Ôi , sao giọng ngọt như diễn viên jav vậy, nghe sướng cái tai, cả chiếc răng khểnh nữa. 
- Oầy, giọng bạn hay quá.
- Hi hi, cảm ơn bạn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc thì cô giáo nói xong và cho chúng tôi ra về, tôi quay sang tạm biệt Linh và định đi về nhưng nghĩ lại nên ở lại tham quan trường một chút.
Từ cổng vào là sân trường lát gạch đỏ, trường có một dãy nhà bốn tầng hình chữ U, đằng sau là sân bóng và sân tập thể dục. Tôi lượn một vòng quanh trường, cũng rộng đấy chứ. Lúc ngang qua căn-tin thì tôi bất ngờ bởi vẻ đẹp đó, là một cô giáo. Tôi ngây người nhìn cô, cô đang sắp xếp những chiếc bánh, mặt hướng về phía tôi. Bàn tay cô thật đẹp, làn da cô trắng, rất trắng, nó khiến tôi ngây ngất, cô đeo chiếc kính đen giống của tôi. Tôi cứ đứng đó nhìn cô, bỗng cô ngước lên nhìn tôi. Tôi giật mình vội vã bước đi. Sau đó tôi lấy xe và đi về nhà. Về đến nhà mẹ tôi hỏi ngay.
- Sao rồi con? Gặp cô giáo chưa?
- Dạ con gặp rồi.
- Ừ, mà sao lúc sáng không ăn sáng?
- À lúc sáng vội quá con chưa kịp ăn, mà mẹ nhắc con mới nhớ, con đói quá, có cơm chưa mẹ?
- Rồi, vào ăn đi.
Ngồi ăn mà trong đầu tôi cứ hiện nên hình ảnh của cô, ngay lúc cô nhìn tôi...
- Không ăn đi còn ngồi đấy.
- À... vâng.
Mẹ làm tôi giật mình. Ăn xong tôi đi ngủ trưa rồi lại phóng đi chơi game rồi đi tập thể thao cho khoẻ khoắn. Tối về sắp sách vở cho ngày mai đi học. Lúc nằm trên giường tôi lại nghĩ đến cô, nghĩ hoài tôi ngủ lúc nào không hay.
+Chap 2.
Reng... Reng!!!
Tôi với tay tắt chuông báo thức, ngồi dậy vươn vai rồi bắt đầu làm công việc buổi sáng hằng ngày. Sau đó lôi bộ đồng phục lấy hôm qua ra mặc. Quần vải, áo sơ mi trắng, đóng thùng - quá bảnh, quá thanh niên nghiêm túc.  Xong xuôi tôi vác cặp xuống nhà ăn sáng rồi phắn đi học. Trên đường đi tôi vừa đạp xe vừa nghĩ ngợi lung tung vừa ngắm gái , tôi hào hứng không biết trường, bạn bè, thầy cô mới sẽ ra sao, y chang bọn con nít mới vào lớp một. Rồi lại nghĩ đến cô:
"Không biết cô làm trong căn-tin hay là dạy môn gì nhỉ? Ước gì cô dạy môn gì đó lớp mình, há há..."
Nhưng lúc đó tôi lại không hề có suy nghĩ rằng sẽ thân cô. Nhoằng cái đã đến trường, tôi cất xe rồi đi lên lớp, Linh đã đến từ lúc nào rồi.
- Chào buổi sáng, cậu đến sớm thế?
- Hi, mình cũng vừa mới đến thôi, cũng sắp vào lớp rồi mà.
- Ừ nhỉ.
- Hihi.
Ôi cái răng khểnh  thiếu cái má lúm đồng tiền, nhưng thế cũng đủ hút hồn rồi. Hehe.
TÙNG!!! TÙNG!!!!
Tiếng trống trường cất lên, chúng tôi đi xuống chào cờ. Tôi lấy ghế rồi chen xuống dưới cùng ngồi.
Buổi chào cờ bắt đầu, trường tôi mỗi tuần một lớp phải làm chào cờ và có tiết mục văn nghệ, tôi thích nhất phần này. Hôm nay là buổi chào cờ đầu tiên của năm học và do lớp 12A làm, sau màn tham luận là tiết mục hát của một chị gái nhìn như... nở , đau lòng. Tiếng hát cất lên... 
- "Oầy, hát hay vãi."
Tôi thầm nghĩ, bài gì về mẹ mà tôi không biết tên, cũng là lần đầu nghe. Đang say sưa nghe tôi bất giác quay mặt sang trái. Là cô. Cô đứng cạnh một cô khác và đang nói chuyện gì đó, hình như đang khen chị kia hát hay, tôi đoán vậy. Rồi cô cười... Tim tôi như rớt ra khỏi lồng ngực. Ôi đôi môi, hàm răng trắng, nước da hồng hào. Tôi lại say sưa ngắm nhìn cô. Và một lần nữa cô lại quay về phía tôi, tôi giật mình đỏ mặt quay đi nhưng một lúc sau lại quay lại nhìn cô. Nhưng cô đã đi đâu mất rồi, chỉ còn một mình cô kia. Tôi tiếc hùi hụi xịu mặt quay lên xem chào cờ. Lúc đầu xem chào cờ hào hứng bao nhiêu thì lúc hết lại nhạt nhẽo bấy nhiêu. Tôi không hiểu mình đang bị cái gì nữa. Tôi lang thang quanh hành lang thì có người vỗ vai tôi, tôi quay lại thì ra là Linh.
- Sao thế? Đang suy nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế?
- À không, mình đang nghĩ linh tinh thôi, cậu đi đâu đấy?
- Xuống căn-tin, đi hông?
Nhắc đến căn-tin lại nhớ đến cô, đúng rồi, biết đâu xuống đó lại được gặp cô, tôi đồng ý liền.
- Ok, đi thôi.
Tôi và Linh vừa đi vừa nói chuyện vẩn vơ. Xuống đến nơi tôi ngó quanh nhìn cô, căn tin cũng rộng, cỡ hai lớp học, mà buổi sáng nên cũng đông học sinh. Nhưng lại thêm một lần thất vọng đến với tôi, chẳng thấy cô đâu.
- Sao vậy? Cậu đang tìm ai à?
- À không... Mà cậu ăn gì không hôm nay mình đãi?
- Tớ ăn sáng rồi, cậu cho tớ chai Pepsi đi.
- Ok!
Tôi quay sang nói với cô căn-tin.
- Cô cho em hai chai Pepsi với hai gói bim bim.
- Của em đây, hai hai nghìn.
Tính tiền xong tôi tiến lại chỗ Linh.
- Nè.
- Oh! Thanks nha, lần sau tớ sẽ đãi cậu.
- Ừ.
Sau này, tôi hiểu Linh là người rất sòng phẳng trong mọi vấn đề, ai yêu nàng chắc sướng lắm đây.  Chúng tôi lại vừa đi lên lớp vừa nói chuyện.
Tùng!!! Tùng!!!
Tiếng trống cất nên báo hiệu hết giờ ra chơi. Tôi ngồi vào lớp và để sẵn sách vở lên bàn. Tiết thứ hai đầu tiên của năm học là tiết toán, nhưng sao tôi không có cảm giác muốn học gì cả, có cảm giác thất vọng xen chút buồn chán xen lẫn trong tôi. Tôi gục mặt xuống bàn... Bỗng lớp tôi "Ồ" lên một tiếng, Linh gọi tôi.
- Này, đứng dậy đi, cô giáo vào rồi.
Tôi uể oải đứng dậy. Và một điều bất ngờ đã đến, nó khiến tôi bừng tỉnh "đó là cô". Người đang đứng trên bục giảng là cô, tôi dụi mắt, không sai vào đâu được. Trông cô thật đẹp, cô mặc áo sơ mi, quần jean và đi đôi giầy búp bê, tóc cô búi cao, dáng cô chuẩn thật.
- "Cô xinh dữ"
Tôi thầm nghĩ, lớp tôi nổi nên những lời thì thầm bàn tán.
- Cô xinh nhỉ!
Linh nói với tôi, tôi vừa nhìn cô vừa đáp.
- Ừ...
Linh huých tay tôi.
- Mê cô rồi à?
Mặt Linh hiện nên nét gian tà khi nhìn tôi. Trúng tim đen tôi cười trừ trối bỏ.
- Đâu có.
- Hehe.
- Cười cái gì? Ngồi xuống, cô cho ngồi rồi.
Tôi kéo Linh ngồi xuống. Cô cất tiếng chào lớp tôi. Ôi tiếng nói... Ai yêu sẽ biết ngay  .
- Chào các em, cô được phân công dạy bộ môn toán lớp ta, cô cũng là giáo viên mới của trường. Cô tên là Lê Thị Lan, các em có thể gọi cô là Lê Lan, cô rất vui được làm quen với lớp ta.
Lớp tôi lại bắt đầu nhốn nháo, cô lại cất tiếng.
- Vì là giáo viên mới nên kinh nghiệm dạy học cô cũng chưa có nhiều, cô mong các em có thể giúp cô để việc giảng dạy tốt hơn cho cô và cũng như các em học dễ hiểu hơn. Thôi chúng ta bắt đầu học nhé.
Cô bắt đầu viết tên bài giảng, giáo viên mới ra trường có khác, chữ xấu quá, sao nét chữ khác hoàn toàn với con người vậy nhỉ? Hic, tôi hơi thất vọng.
- Cô ơi sao chữ cô xấu thế?
Một đứa cuối lớp nên tiếng, giọng nam.
- À cô xin lỗi, cô sẽ cố gắng viết dễ đọc hơn, mà người ta nói chữ xấu là dấu hiện của thiên tài mà em!
Cả lớp tôi cười ầm lên, cô cũng vậy. Cô cười, hai má cô ửng hồng, khiến bao trái tim như của tôi rớt ra khỏi lồng ngực. Lên cấp ba tôi đã hứa với bản thân sẽ cố gắng học nên tôi khá chăm chú nghe giảng, cũng nhờ một phần có cô giáo như cô giáo Thảo giảng bài thì ai chả thích chả chăm chú học , hehe, đùa thôi. Cô giảng thỉnh thoảng có hơi vấp nhưng tôi vẫn cố gắng nghe và cũng có hiểu, đôi lúc tôi cũng mạnh dạn dơ tay phát biểu. Nhưng lúc đó tôi lại không hề biết rằng mỗi lần tôi cúi xuống viết bài là cô lại liếc nhìn tôi, và cả sau này cũng vậy.
Không biết có phải do cô không mà ngày hôm đó tôi học khá hào hứng, từ đầu tiết đến cuối tiết cũng thế....
...
Tùng!!! Tùng!!!
Tiếng trống trường vang nên báo hiệu đã đến giờ ra về cất lên, chúng tôi nháo nhác cất sách vở và ra về.
- Về nha!! Bye bye!!!
Linh chào tôi.
- Ừ, về nha, bye!
Tôi lại đạp xe về nhà, lại ngắm gái, nghĩ ngẩn ngơ. Về nhà ăn cơm xong ngủ trưa, chiều lại đi chơi game đến 3h lại đi chơi thể thao. Tối về tắm rửa, ăn cơm, học bài, lên giường nằm nghĩ về cô và mọi thứ rồi lại ngủ lúc nào không hay. Thế là kết thúc một ngày mới.

>> Phần 3 : truyện voz hay nhất : cô giáo linh mãi ở trong tim em phần 3


Truyện VOZ hay : Cô giáo - em mãi ở trong tim anh ( Chap 1+2 )


Chap 1.


Chủ nhật, 15:05 p.m. Tại tầng hai quán internet Phong Game 5. Một nhóm 4 bạn trẩu đang ngồi chơi CrossFire, chế độ C4, team Blacklist, 3 đồng đội đã chết, chỉ còn lại một bạn trẩu ngồi máy 66 vẻ mặt rất chi là căng thẳng, hiệp này là hiệp quyết định thắng thua của team.
- Má mày, bắn hẳn hoi vào, chết bọn tao xẻo cu mày.
- Đúng rồi, đ*!
- Cố gắng nên cu, cứ bình tĩnh, cố lên, thắng anh thưởng cho can dầu về dùng dần.
- Đờ mờ mấy con cờ hó để im tao chơi, im cho tao nghe tiếng chân.
Tất cả im lặng, bầu không khí rất chi là căng thẳng. 1 vs 2, liệu rằng sẽ thắng hay thua? Và rồi...
- Nó kìa, bắn nó!!
- Nhanh, nhanh!!
Pằng pằng... Chíu chíu... Hự... Heatshot...
- Yeah! Một bé đã hi sinh!
- Tốt lắm con trai, còn một thằng nữa thôi, cố lên.
- Ok baby!
Cậu di chuyển nhân vật ra khu A... Cậu và địch đối đầu nhau...
- Má nó bắn sniper à?
- Núp mau mày.
- Cho nó quả bom đã.
Sau khi ném tặng đối phương một trái bom cậu hít một hơi thật sâu rồi chuẩn bị nhảy ra solo với đối phương. Cậu cần phải bắn thật chuẩn và hạ gục đối phương càng nhanh càng tốt để đem lại chiến thắng cho đội. Và rồi thời khắc quan trọng đã đến...
Pằng... Heatshot...
- YEAHHH!!! Thắng rồi!
- Tốt lắm con trai bố.
- Hú hú!!!
Tiếng hò hét, đập bàn ghế bàn phím ầm quán.
- Chúng mày có im đi không?
Bác chủ quán nên tiếng.
- Dạ dạ!
- Vâng!!
Bốn thằng bé mồm lại nhìn nhau cười và một thằng đại diện đi xuống tầng một của quán lấy tiền thưởng thắng trận vừa rồi. Hoá ra bốn cậu solo team với bốn bạn trẻ khác tầng dưới. Rồi tính tiền máy và rủ nhau đi ăn mừng chiến thắng.
Yeah! 
Tôi đó, kẻ còn sống duy nhất và đem lại chiến thắng cho đội, hehe. À quên tôi tên Hiếu, cao 1m65 , bốn mắt, body chuẩn bụng 6 múi . Nhưng lại là một kẻ ham game, gái vì vậy mà từ năm lớp 8 lực học giảm sút, chật vật mãi mới đỗ được vào cấp ba. 
Ngày mai lại là ngày khai giảng năm học mới, chào mừng những kẻ lên lớp 10 như tôi. Cho nên hôm nay phải đập phá thoải mái nốt ngày hè cuối cùng...
7h sáng hôm sau...
- Hiếu!!! Dậy mau!!! 7h rồi.
- Mẹ để con ngủ chút nữa đi, đang nghỉ hè mà mẹ.
Tôi chùm chăn cố ngủ nói với me.
- Dậy mau còn ra trường khai giảng, mày không nhớ à? Đêm qua chơi khuya lắm vào.
Chợt nhớ hôm nay là ngày gì tôi vội vùng dậy.
- Sao mẹ không gọi con dậy sớm?
- Đi đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn sáng đi, tao đi làm đây, lát tự đạp xe ra trường đi.
Tôi vội vội vàng gấp chăn màn gọn gàng rồi chạy tót vô nhà vệ sinh làm công việc mỗi sáng. Mặc vội chiếc quần jean và cái áo sơ mi, lấy tờ giấy báo, lao ngay xuống nhà. Nhìn vào trong bếp, bát bún cá đang nghi ngút. Nhưng đồng hồ đã muộn, tôi nuốt nước miếng cái ực rồi lấy xe phóng ra trường mới. Đập vào mắt là biển trường to đùng có dòng chữ: " Trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm". Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm lắm, chỉ lo chạy hồng hộc chạy vào không muộn quá rồi.
- Ê cậu kia! Đi đâu đấy?
Tôi quay lại, thì ra là bác bảo vệ. Ấn tượng đầu tiên của tôi là trông bác thật dản dị, nàn da dám nắng, những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt, mà bác tên gì tôi cũng chả nhớ.
- Dạ cháu vào khai giảng.
- Đi muộn thế? Vào nhanh lên, mà lớp 10 hả?
- Vâng.
- Thế có mang giấy báo nhập học không?
- Cháu có.
- Ừ, thế mang giấy ra chỗ thầy quản sinh ở kia bảo thầy chỉ lớp cho.
- Vâng, cháu cảm ơn.
Tôi nhìn theo hướng bác chỉ, thầy quản sinh là một "lão" bụng phệ, đầu mà hói chút thì đúng chuẩn =]]z, sau này tôi biết được thầy tên Vịnh. Tôi bước đến phía thầy.
- Em chào thầy. Em thưa thầy em mới vào trường đây là giấy báo nhập học của em.
Tôi đưa cho thầy tờ giấy báo, thầy đọc nó xong nói với tôi.
- Lớp 10E, ở bên kia, đầu hàng có cái biển 10E đấy. Lần sau đi cho sớm vào, đi muộn thế này là không được. Thôi vào lớp đi, nhớ đưa giấy cho cô giáo chủ nhiệm đấy.
- Vâng.
Tôi lại chạy ra phía lớp, mọi thứ ở đây đều mới và lạ hoắc, lác đác vài đứa bạn cũ của tôi...
- Em chào cô, cô có phải cô giáo chủ nhiệm lớp 10E không ạ?
Cô chủ nhiệm lớp tôi tên Hà, cô 36 tuổi và đã có chồng con.
- Ừ, có chuyện gì không em?
- Dạ, em được phân học ở lớp cô, giấy báo đây ạ.
Tôi đưa tờ giấy báo cho cô.
- Sao đi muộn thế em, thôi lấy ghế ngồi vào cuối hàng đi.
- Vâng.
Tôi đi ra lấy ghế và ngồi vào hàng, buổi sáng khai giảng với tôi thế là bắt đầu.
Khai giảng xong, tôi theo lớp lên nhận phòng học rồi nghe cô giáo phổ biến một số vấn đề trong trường, sắp xếp chỗ ngồi và chép lịch học. Tôi được phân ngồi bàn hai dãy trong với một bạn gái cũng khá xinh.
- "Há há, chưa gì đã được ngồi cạnh người đẹp..."
Bao suy nghĩ đen tối lần lượt xuất hiện trong đầu tôi, đứa con trai mới lớn. Tôi lắc đầu để thoát ra khỏi dòng suy nghĩ đó, tôi quay sang làm quen gái .
- Chào bạn, rất vui khi được ngồi cạnh bạn, hì, tớ tên Hiếu, còn bạn?
- Ờm, hihi, mình cũng vậy, mình tên Linh.
Ôi , sao giọng ngọt như diễn viên jav vậy, nghe sướng cái tai, cả chiếc răng khểnh nữa. 
- Oầy, giọng bạn hay quá.
- Hi hi, cảm ơn bạn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc thì cô giáo nói xong và cho chúng tôi ra về, tôi quay sang tạm biệt Linh và định đi về nhưng nghĩ lại nên ở lại tham quan trường một chút.
Từ cổng vào là sân trường lát gạch đỏ, trường có một dãy nhà bốn tầng hình chữ U, đằng sau là sân bóng và sân tập thể dục. Tôi lượn một vòng quanh trường, cũng rộng đấy chứ. Lúc ngang qua căn-tin thì tôi bất ngờ bởi vẻ đẹp đó, là một cô giáo. Tôi ngây người nhìn cô, cô đang sắp xếp những chiếc bánh, mặt hướng về phía tôi. Bàn tay cô thật đẹp, làn da cô trắng, rất trắng, nó khiến tôi ngây ngất, cô đeo chiếc kính đen giống của tôi. Tôi cứ đứng đó nhìn cô, bỗng cô ngước lên nhìn tôi. Tôi giật mình vội vã bước đi. Sau đó tôi lấy xe và đi về nhà. Về đến nhà mẹ tôi hỏi ngay.
- Sao rồi con? Gặp cô giáo chưa?
- Dạ con gặp rồi.
- Ừ, mà sao lúc sáng không ăn sáng?
- À lúc sáng vội quá con chưa kịp ăn, mà mẹ nhắc con mới nhớ, con đói quá, có cơm chưa mẹ?
- Rồi, vào ăn đi.
Ngồi ăn mà trong đầu tôi cứ hiện nên hình ảnh của cô, ngay lúc cô nhìn tôi...
- Không ăn đi còn ngồi đấy.
- À... vâng.
Mẹ làm tôi giật mình. Ăn xong tôi đi ngủ trưa rồi lại phóng đi chơi game rồi đi tập thể thao cho khoẻ khoắn. Tối về sắp sách vở cho ngày mai đi học. Lúc nằm trên giường tôi lại nghĩ đến cô, nghĩ hoài tôi ngủ lúc nào không hay.
+Chap 2.
Reng... Reng!!!
Tôi với tay tắt chuông báo thức, ngồi dậy vươn vai rồi bắt đầu làm công việc buổi sáng hằng ngày. Sau đó lôi bộ đồng phục lấy hôm qua ra mặc. Quần vải, áo sơ mi trắng, đóng thùng - quá bảnh, quá thanh niên nghiêm túc.  Xong xuôi tôi vác cặp xuống nhà ăn sáng rồi phắn đi học. Trên đường đi tôi vừa đạp xe vừa nghĩ ngợi lung tung vừa ngắm gái , tôi hào hứng không biết trường, bạn bè, thầy cô mới sẽ ra sao, y chang bọn con nít mới vào lớp một. Rồi lại nghĩ đến cô:
"Không biết cô làm trong căn-tin hay là dạy môn gì nhỉ? Ước gì cô dạy môn gì đó lớp mình, há há..."
Nhưng lúc đó tôi lại không hề có suy nghĩ rằng sẽ thân cô. Nhoằng cái đã đến trường, tôi cất xe rồi đi lên lớp, Linh đã đến từ lúc nào rồi.
- Chào buổi sáng, cậu đến sớm thế?
- Hi, mình cũng vừa mới đến thôi, cũng sắp vào lớp rồi mà.
- Ừ nhỉ.
- Hihi.
Ôi cái răng khểnh  thiếu cái má lúm đồng tiền, nhưng thế cũng đủ hút hồn rồi. Hehe.
TÙNG!!! TÙNG!!!!
Tiếng trống trường cất lên, chúng tôi đi xuống chào cờ. Tôi lấy ghế rồi chen xuống dưới cùng ngồi.
Buổi chào cờ bắt đầu, trường tôi mỗi tuần một lớp phải làm chào cờ và có tiết mục văn nghệ, tôi thích nhất phần này. Hôm nay là buổi chào cờ đầu tiên của năm học và do lớp 12A làm, sau màn tham luận là tiết mục hát của một chị gái nhìn như... nở , đau lòng. Tiếng hát cất lên... 
- "Oầy, hát hay vãi."
Tôi thầm nghĩ, bài gì về mẹ mà tôi không biết tên, cũng là lần đầu nghe. Đang say sưa nghe tôi bất giác quay mặt sang trái. Là cô. Cô đứng cạnh một cô khác và đang nói chuyện gì đó, hình như đang khen chị kia hát hay, tôi đoán vậy. Rồi cô cười... Tim tôi như rớt ra khỏi lồng ngực. Ôi đôi môi, hàm răng trắng, nước da hồng hào. Tôi lại say sưa ngắm nhìn cô. Và một lần nữa cô lại quay về phía tôi, tôi giật mình đỏ mặt quay đi nhưng một lúc sau lại quay lại nhìn cô. Nhưng cô đã đi đâu mất rồi, chỉ còn một mình cô kia. Tôi tiếc hùi hụi xịu mặt quay lên xem chào cờ. Lúc đầu xem chào cờ hào hứng bao nhiêu thì lúc hết lại nhạt nhẽo bấy nhiêu. Tôi không hiểu mình đang bị cái gì nữa. Tôi lang thang quanh hành lang thì có người vỗ vai tôi, tôi quay lại thì ra là Linh.
- Sao thế? Đang suy nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế?
- À không, mình đang nghĩ linh tinh thôi, cậu đi đâu đấy?
- Xuống căn-tin, đi hông?
Nhắc đến căn-tin lại nhớ đến cô, đúng rồi, biết đâu xuống đó lại được gặp cô, tôi đồng ý liền.
- Ok, đi thôi.
Tôi và Linh vừa đi vừa nói chuyện vẩn vơ. Xuống đến nơi tôi ngó quanh nhìn cô, căn tin cũng rộng, cỡ hai lớp học, mà buổi sáng nên cũng đông học sinh. Nhưng lại thêm một lần thất vọng đến với tôi, chẳng thấy cô đâu.
- Sao vậy? Cậu đang tìm ai à?
- À không... Mà cậu ăn gì không hôm nay mình đãi?
- Tớ ăn sáng rồi, cậu cho tớ chai Pepsi đi.
- Ok!
Tôi quay sang nói với cô căn-tin.
- Cô cho em hai chai Pepsi với hai gói bim bim.
- Của em đây, hai hai nghìn.
Tính tiền xong tôi tiến lại chỗ Linh.
- Nè.
- Oh! Thanks nha, lần sau tớ sẽ đãi cậu.
- Ừ.
Sau này, tôi hiểu Linh là người rất sòng phẳng trong mọi vấn đề, ai yêu nàng chắc sướng lắm đây.  Chúng tôi lại vừa đi lên lớp vừa nói chuyện.
Tùng!!! Tùng!!!
Tiếng trống cất nên báo hiệu hết giờ ra chơi. Tôi ngồi vào lớp và để sẵn sách vở lên bàn. Tiết thứ hai đầu tiên của năm học là tiết toán, nhưng sao tôi không có cảm giác muốn học gì cả, có cảm giác thất vọng xen chút buồn chán xen lẫn trong tôi. Tôi gục mặt xuống bàn... Bỗng lớp tôi "Ồ" lên một tiếng, Linh gọi tôi.
- Này, đứng dậy đi, cô giáo vào rồi.
Tôi uể oải đứng dậy. Và một điều bất ngờ đã đến, nó khiến tôi bừng tỉnh "đó là cô". Người đang đứng trên bục giảng là cô, tôi dụi mắt, không sai vào đâu được. Trông cô thật đẹp, cô mặc áo sơ mi, quần jean và đi đôi giầy búp bê, tóc cô búi cao, dáng cô chuẩn thật.
- "Cô xinh dữ"
Tôi thầm nghĩ, lớp tôi nổi nên những lời thì thầm bàn tán.
- Cô xinh nhỉ!
Linh nói với tôi, tôi vừa nhìn cô vừa đáp.
- Ừ...
Linh huých tay tôi.
- Mê cô rồi à?
Mặt Linh hiện nên nét gian tà khi nhìn tôi. Trúng tim đen tôi cười trừ trối bỏ.
- Đâu có.
- Hehe.
- Cười cái gì? Ngồi xuống, cô cho ngồi rồi.
Tôi kéo Linh ngồi xuống. Cô cất tiếng chào lớp tôi. Ôi tiếng nói... Ai yêu sẽ biết ngay  .
- Chào các em, cô được phân công dạy bộ môn toán lớp ta, cô cũng là giáo viên mới của trường. Cô tên là Lê Thị Lan, các em có thể gọi cô là Lê Lan, cô rất vui được làm quen với lớp ta.
Lớp tôi lại bắt đầu nhốn nháo, cô lại cất tiếng.
- Vì là giáo viên mới nên kinh nghiệm dạy học cô cũng chưa có nhiều, cô mong các em có thể giúp cô để việc giảng dạy tốt hơn cho cô và cũng như các em học dễ hiểu hơn. Thôi chúng ta bắt đầu học nhé.
Cô bắt đầu viết tên bài giảng, giáo viên mới ra trường có khác, chữ xấu quá, sao nét chữ khác hoàn toàn với con người vậy nhỉ? Hic, tôi hơi thất vọng.
- Cô ơi sao chữ cô xấu thế?
Một đứa cuối lớp nên tiếng, giọng nam.
- À cô xin lỗi, cô sẽ cố gắng viết dễ đọc hơn, mà người ta nói chữ xấu là dấu hiện của thiên tài mà em!
Cả lớp tôi cười ầm lên, cô cũng vậy. Cô cười, hai má cô ửng hồng, khiến bao trái tim như của tôi rớt ra khỏi lồng ngực. Lên cấp ba tôi đã hứa với bản thân sẽ cố gắng học nên tôi khá chăm chú nghe giảng, cũng nhờ một phần có cô giáo như cô giáo Thảo giảng bài thì ai chả thích chả chăm chú học , hehe, đùa thôi. Cô giảng thỉnh thoảng có hơi vấp nhưng tôi vẫn cố gắng nghe và cũng có hiểu, đôi lúc tôi cũng mạnh dạn dơ tay phát biểu. Nhưng lúc đó tôi lại không hề biết rằng mỗi lần tôi cúi xuống viết bài là cô lại liếc nhìn tôi, và cả sau này cũng vậy.
Không biết có phải do cô không mà ngày hôm đó tôi học khá hào hứng, từ đầu tiết đến cuối tiết cũng thế....
...
Tùng!!! Tùng!!!
Tiếng trống trường vang nên báo hiệu đã đến giờ ra về cất lên, chúng tôi nháo nhác cất sách vở và ra về.
- Về nha!! Bye bye!!!
Linh chào tôi.
- Ừ, về nha, bye!
Tôi lại đạp xe về nhà, lại ngắm gái, nghĩ ngẩn ngơ. Về nhà ăn cơm xong ngủ trưa, chiều lại đi chơi game đến 3h lại đi chơi thể thao. Tối về tắm rửa, ăn cơm, học bài, lên giường nằm nghĩ về cô và mọi thứ rồi lại ngủ lúc nào không hay. Thế là kết thúc một ngày mới.

>> Phần 3 : truyện voz hay nhất : cô giáo linh mãi ở trong tim em phần 3


Đọc thêm..