Phần 3 : Tôi Đi Xin Việc

Khi nắng xuyên qua hàng cây, đường phố tấp nập xe cộ, tôi bắt xe buýt đến các trung tâm gia sư, mong tìm được một lớp dạy. Đến trung tâm đầu tiên:
- Em học ngành gì? Năm mấy? có đi dạy kèm lần nào chưa?
Sau khi đã khai báo, tôi nhận được câu trả lời: khi nào có lớp sẽ báo em.
Đến trung tâm thứ hai, cũng với các câu hỏi quen thuộc đó, nhưng kết quả là: - Ở đây cần người có kinh nghiệm, ưu tiên cho giáo viên, em mới năm nhất, lại học ngành của em… chắc không được rồi.
Đến trung tâm thứ ba, tình hình cũng không có gì khác hơn…tôi để lại thông tin rồi thất thểu trở về nhà. Tôi cố lý giải vì sao thành phố này được mệnh danh là vùng đất hứa, biết bao người ở quê tôi và rất nhiều những vùng quê khác đổ về đây để sống và làm việc, lại có rất nhiều sinh viên sau khi tốt nghiệp không muốn về quê mà quyết định ở lại nơi này. Vậy mà với tôi sao tìm một công việc lại khó khăn đến thế. Tôi bắt đầu hoài nghi và không mấy ấn tượng với thành phố này. Nghĩ mãi rồi chính tôi cũng hoài nghi về bản thân mình. Sắp đến ngày thu tiền nhà trọ, công việc thì vẫn chưa tìm được. Chưa bao giờ tôi thấy mình túng quẩn và bất lực đến như vậy. Ngồi trên gác trọ, nhìn qua khe cửa ngắm thành phố về đêm, lòng tôi man mác buồn. Ánh đèn đường hiu hắt trong màn đêm không trăng không sao gợi lại trong tôi bao ký ức về những bữa cơm bên gia đình, dù đạm bạc nhưng chan chứa tình thương yêu...
Cho đến khi tiếng sột soạt của lũ chuột kiếm ăn, đưa tôi về với hiện tại – một hiện tại dự báo bao khó khăn, vất vả sẽ đè nặng lên tôi. Có lúc những suy nghĩ tiêu cực như muốn vật ngã tôi, làm tôi mất đi niềm tin vào cuộc sống và niềm tin vào chính bản thân tôi, nhưng không, tôi không cho phép mình yếu đuối như thế. Tôi lấy sách ra đọc bởi tôi từng nghe ai đó nói rằng: tri thức là sức mạnh… Tôi đọc và đọc đến khi ngủ đi lúc này cũng chẳng hay.
Một ngày mới bắt đầu, như thường lệ tôi đến lớp với cái bụng trống rỗng, dù rằng hôm qua tôi chỉ ăn mì. Chân vẫn còn đau, tôi đến lớp chậm hơn thường ngày. Tôi vừa vào lớp thì thầy cũng vừa đến, chỗ tôi ngồi thường ngày đã có người khác ngồi. Nhìn trước, nhìn sau chỉ còn chỗ trống sau bàn em ngồi, tôi bước chậm chạp đến gần em, em ngước nhìn tôi…lại mỉm cười…vừa ngồi vào bàn, em quay lại:
- Ủa hết đau tay giờ chuyển qua đau chân rồi hả hai lúa?
Tôi không nói gì, có lẽ em cũng thấy mình quê khi lời nói đùa của em không được tôi hưởng ứng.
Giờ ra chơi, lại mấy cây si “mọc” trước cửa sổ. Như hôm trước cũng chải chuốt, cũng điệu bộ gây chú ý và lâu lâu lại nhìn vào lớp. Dù chẳng làm ảnh hương đến ai, bởi giờ giải lao mà, nhưng tôi thì chẳng thích, với tôi là con trai mà làm cây si đứng trước cửa sổ thì thật là mất mặt, dù gì khi tán tỉnh người khác cũng phải giữ thể diện một chút chứ. Nhìn họ bỗng dưng tôi thấy “dị ứng”, dù là hai lúa nhưng tôi rất tự hào về khoản này bởi cho đến giờ tôi có bao giờ trồng cây si với cô nào đâu nếu không muốn nói là đã có vài cô… Tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến những tháng ngày là học sinh trường huyện, cái ngày mà lúa có giá…
Buổi học kết thúc, tôi lại đi tìm việc. Lần này tôi đi xa hơn, tôi định tìm đến những con đường có nhiều quán ăn. Nhưng đường nào có nhiều quán ăn? Tôi cũng chẳng biết. Tôi hỏi chú xe ôm đang đậu chờ khách bên đường và cứ theo hướng chỉ của chú xe ôm mà đi. Hết rẽ phải lại rẽ trái, trời thì nắng chang chang. Qua những con đường người ta đang đào, xe cộ phóng ào ào, khói bụi bay mịt mờ…tôi lấy tay che mũi nín thở mà chạy qua thật nhanh, có lúc chưa qua kịp phải hít vội vào…vừa mệt lại vừa khó chịu. Chưa đến được con đường tôi cần đi thì mồ hôi đã ướt cả áo. Sau bước chân của tôi, đã có những giọt mồ hôi rơi bên lề đường, tôi dừng lại ngồi nghỉ ở một góc cây ven đường. Nhìn người người xuôi ngược trên phố, ai ai cũng đều mang khẩu trang để tránh nắng, lòng tôi thầm nghĩ, ở xứ nóng và đông đúc như thành phố này mà hai bên đường có quá ít cây xanh còn buôn bán, xe cộ thì đậu kín cả lề đường, nhiều khi chẳng còn chỗ cho người đi bộ. Nhìn những con đường đào lên, lấp xuống, không có một bóng cây tôi chợt nhận ra rằng trong quy hoạch và phát triển chưa có tầm nhìn xa trông rộng nên cứ loay hoay chấp vá. Lại đi, lại rẽ phải, rẽ trái…cuối cùng cũng đến… Quán ăn cứ san sát bên nhau, giờ tôi mới hiểu thế nào là “buôn có bạn bán có phường”. Tôi đi thêm một đoạn thì có thông báo tuyển nam phục vụ, đó là một quán phở nhìn bề ngoài khá sang trọng và bề thế, có lẽ đã hơn 2h chiều nên khách chỉ lưa thưa – tôi nghĩ vậy, rồi bước vào hỏi chủ quán…
Sau cái gật đầu chào nhau là cái nhìn từ đầu đến chân của cô chủ quán cứ như thể tôi là người khác thường mà ở thành phố này hiếm khi gặp. Tôi cũng mất 2 giây để nhìn lướt qua ngoại hình của cô chủ quán. Dưới mắt tôi, cô chủ quán không có gì nổi bật nhưng nhờ biết cách trang điểm mà những khiếm khuyết đã bị che lấp, cái nghệ thuật “vừa đủ”- không thừa và không thiếu toát ra từ ngoại hình của cô chủ quán bỗng dưng tôi thấy ngao ngán nếu phải làm việc dưới sự quản lý của cô chủ quán này bởi tôi nghĩ, cô chủ quán là người khó tính, yêu cầu cao, thậm chí là chi ly từng tí một, sẽ không thể bỏ qua những sai sót của tôi. Lời mời ngồi của cô chủ quán đã cắt đứt suy nghĩ của tôi. 10 phút cho những câu hỏi và câu trả lời giữa cô chủ quán thì bỗng dưng cô chủ quán im lặng như nghĩ ngợi gì đó, tôi cũng không nói gì, có lẽ người cô chủ quán cần không là một người như tôi, nhưng trước thái độ cầu thị của tôi, cuối cùng cô chủ quán cũng đồng ý cho tôi thử việc hai ngày.
Thời gian làm từ 5h30 đến 10h đêm, công việc của tôi là phục vụ. Tôi chưa hiểu về hai từ hai phục là thế nào thì cô chủ quán giải thích:
- Phục vụ nghĩa là bưng bê, dọn dẹp…khách đến thì hỏi khách ăn món gì, rồi bảo đầu bếp làm, đầu bếp làm xong thì bưng ra, khách ăn xong thì dọn… chỉ thế thôi. Tôi thầm nghĩ, đúng là người ở phố, dùng từ cũng văn vẻ, ở quê tôi gọi chạy bàn thì ở phố gọi là phục vụ. Nghĩ vậy nên tôi hào hứng khoe với cô chủ quán là tôi có thể làm phục vụ khá tốt, bởi tôi cũng khá nhanh nhẹn và chạy cũng rất nhanh. Nghe tôi nói vậy, cô chủ quán mở mắt thật to, bảo: ở đây nhân viên phục vụ không ai dám chạy dù có đông khách cỡ nào, lý do đơn giản là nếu làm bể cái tô thì bồi thường 50% giá trị của cái tô và còn bị trừ lương tùy theo mức độ nặng nhẹ. Cô chủ quán còn nhắc tôi thêm: nếu chưa biết gì cứ hỏi, nếu thử việc được thì chính thức làm, khi đi làm sẽ mặc đồng phục của quán, nếu làm tốt sẽ có thưởng thêm… 

Truyện voz hay nhất: em ngược đường ngược nắng để yêu anh (phần 3)


Phần 3 : Tôi Đi Xin Việc

Khi nắng xuyên qua hàng cây, đường phố tấp nập xe cộ, tôi bắt xe buýt đến các trung tâm gia sư, mong tìm được một lớp dạy. Đến trung tâm đầu tiên:
- Em học ngành gì? Năm mấy? có đi dạy kèm lần nào chưa?
Sau khi đã khai báo, tôi nhận được câu trả lời: khi nào có lớp sẽ báo em.
Đến trung tâm thứ hai, cũng với các câu hỏi quen thuộc đó, nhưng kết quả là: - Ở đây cần người có kinh nghiệm, ưu tiên cho giáo viên, em mới năm nhất, lại học ngành của em… chắc không được rồi.
Đến trung tâm thứ ba, tình hình cũng không có gì khác hơn…tôi để lại thông tin rồi thất thểu trở về nhà. Tôi cố lý giải vì sao thành phố này được mệnh danh là vùng đất hứa, biết bao người ở quê tôi và rất nhiều những vùng quê khác đổ về đây để sống và làm việc, lại có rất nhiều sinh viên sau khi tốt nghiệp không muốn về quê mà quyết định ở lại nơi này. Vậy mà với tôi sao tìm một công việc lại khó khăn đến thế. Tôi bắt đầu hoài nghi và không mấy ấn tượng với thành phố này. Nghĩ mãi rồi chính tôi cũng hoài nghi về bản thân mình. Sắp đến ngày thu tiền nhà trọ, công việc thì vẫn chưa tìm được. Chưa bao giờ tôi thấy mình túng quẩn và bất lực đến như vậy. Ngồi trên gác trọ, nhìn qua khe cửa ngắm thành phố về đêm, lòng tôi man mác buồn. Ánh đèn đường hiu hắt trong màn đêm không trăng không sao gợi lại trong tôi bao ký ức về những bữa cơm bên gia đình, dù đạm bạc nhưng chan chứa tình thương yêu...
Cho đến khi tiếng sột soạt của lũ chuột kiếm ăn, đưa tôi về với hiện tại – một hiện tại dự báo bao khó khăn, vất vả sẽ đè nặng lên tôi. Có lúc những suy nghĩ tiêu cực như muốn vật ngã tôi, làm tôi mất đi niềm tin vào cuộc sống và niềm tin vào chính bản thân tôi, nhưng không, tôi không cho phép mình yếu đuối như thế. Tôi lấy sách ra đọc bởi tôi từng nghe ai đó nói rằng: tri thức là sức mạnh… Tôi đọc và đọc đến khi ngủ đi lúc này cũng chẳng hay.
Một ngày mới bắt đầu, như thường lệ tôi đến lớp với cái bụng trống rỗng, dù rằng hôm qua tôi chỉ ăn mì. Chân vẫn còn đau, tôi đến lớp chậm hơn thường ngày. Tôi vừa vào lớp thì thầy cũng vừa đến, chỗ tôi ngồi thường ngày đã có người khác ngồi. Nhìn trước, nhìn sau chỉ còn chỗ trống sau bàn em ngồi, tôi bước chậm chạp đến gần em, em ngước nhìn tôi…lại mỉm cười…vừa ngồi vào bàn, em quay lại:
- Ủa hết đau tay giờ chuyển qua đau chân rồi hả hai lúa?
Tôi không nói gì, có lẽ em cũng thấy mình quê khi lời nói đùa của em không được tôi hưởng ứng.
Giờ ra chơi, lại mấy cây si “mọc” trước cửa sổ. Như hôm trước cũng chải chuốt, cũng điệu bộ gây chú ý và lâu lâu lại nhìn vào lớp. Dù chẳng làm ảnh hương đến ai, bởi giờ giải lao mà, nhưng tôi thì chẳng thích, với tôi là con trai mà làm cây si đứng trước cửa sổ thì thật là mất mặt, dù gì khi tán tỉnh người khác cũng phải giữ thể diện một chút chứ. Nhìn họ bỗng dưng tôi thấy “dị ứng”, dù là hai lúa nhưng tôi rất tự hào về khoản này bởi cho đến giờ tôi có bao giờ trồng cây si với cô nào đâu nếu không muốn nói là đã có vài cô… Tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến những tháng ngày là học sinh trường huyện, cái ngày mà lúa có giá…
Buổi học kết thúc, tôi lại đi tìm việc. Lần này tôi đi xa hơn, tôi định tìm đến những con đường có nhiều quán ăn. Nhưng đường nào có nhiều quán ăn? Tôi cũng chẳng biết. Tôi hỏi chú xe ôm đang đậu chờ khách bên đường và cứ theo hướng chỉ của chú xe ôm mà đi. Hết rẽ phải lại rẽ trái, trời thì nắng chang chang. Qua những con đường người ta đang đào, xe cộ phóng ào ào, khói bụi bay mịt mờ…tôi lấy tay che mũi nín thở mà chạy qua thật nhanh, có lúc chưa qua kịp phải hít vội vào…vừa mệt lại vừa khó chịu. Chưa đến được con đường tôi cần đi thì mồ hôi đã ướt cả áo. Sau bước chân của tôi, đã có những giọt mồ hôi rơi bên lề đường, tôi dừng lại ngồi nghỉ ở một góc cây ven đường. Nhìn người người xuôi ngược trên phố, ai ai cũng đều mang khẩu trang để tránh nắng, lòng tôi thầm nghĩ, ở xứ nóng và đông đúc như thành phố này mà hai bên đường có quá ít cây xanh còn buôn bán, xe cộ thì đậu kín cả lề đường, nhiều khi chẳng còn chỗ cho người đi bộ. Nhìn những con đường đào lên, lấp xuống, không có một bóng cây tôi chợt nhận ra rằng trong quy hoạch và phát triển chưa có tầm nhìn xa trông rộng nên cứ loay hoay chấp vá. Lại đi, lại rẽ phải, rẽ trái…cuối cùng cũng đến… Quán ăn cứ san sát bên nhau, giờ tôi mới hiểu thế nào là “buôn có bạn bán có phường”. Tôi đi thêm một đoạn thì có thông báo tuyển nam phục vụ, đó là một quán phở nhìn bề ngoài khá sang trọng và bề thế, có lẽ đã hơn 2h chiều nên khách chỉ lưa thưa – tôi nghĩ vậy, rồi bước vào hỏi chủ quán…
Sau cái gật đầu chào nhau là cái nhìn từ đầu đến chân của cô chủ quán cứ như thể tôi là người khác thường mà ở thành phố này hiếm khi gặp. Tôi cũng mất 2 giây để nhìn lướt qua ngoại hình của cô chủ quán. Dưới mắt tôi, cô chủ quán không có gì nổi bật nhưng nhờ biết cách trang điểm mà những khiếm khuyết đã bị che lấp, cái nghệ thuật “vừa đủ”- không thừa và không thiếu toát ra từ ngoại hình của cô chủ quán bỗng dưng tôi thấy ngao ngán nếu phải làm việc dưới sự quản lý của cô chủ quán này bởi tôi nghĩ, cô chủ quán là người khó tính, yêu cầu cao, thậm chí là chi ly từng tí một, sẽ không thể bỏ qua những sai sót của tôi. Lời mời ngồi của cô chủ quán đã cắt đứt suy nghĩ của tôi. 10 phút cho những câu hỏi và câu trả lời giữa cô chủ quán thì bỗng dưng cô chủ quán im lặng như nghĩ ngợi gì đó, tôi cũng không nói gì, có lẽ người cô chủ quán cần không là một người như tôi, nhưng trước thái độ cầu thị của tôi, cuối cùng cô chủ quán cũng đồng ý cho tôi thử việc hai ngày.
Thời gian làm từ 5h30 đến 10h đêm, công việc của tôi là phục vụ. Tôi chưa hiểu về hai từ hai phục là thế nào thì cô chủ quán giải thích:
- Phục vụ nghĩa là bưng bê, dọn dẹp…khách đến thì hỏi khách ăn món gì, rồi bảo đầu bếp làm, đầu bếp làm xong thì bưng ra, khách ăn xong thì dọn… chỉ thế thôi. Tôi thầm nghĩ, đúng là người ở phố, dùng từ cũng văn vẻ, ở quê tôi gọi chạy bàn thì ở phố gọi là phục vụ. Nghĩ vậy nên tôi hào hứng khoe với cô chủ quán là tôi có thể làm phục vụ khá tốt, bởi tôi cũng khá nhanh nhẹn và chạy cũng rất nhanh. Nghe tôi nói vậy, cô chủ quán mở mắt thật to, bảo: ở đây nhân viên phục vụ không ai dám chạy dù có đông khách cỡ nào, lý do đơn giản là nếu làm bể cái tô thì bồi thường 50% giá trị của cái tô và còn bị trừ lương tùy theo mức độ nặng nhẹ. Cô chủ quán còn nhắc tôi thêm: nếu chưa biết gì cứ hỏi, nếu thử việc được thì chính thức làm, khi đi làm sẽ mặc đồng phục của quán, nếu làm tốt sẽ có thưởng thêm… 
Đọc thêm..

Phần 2 : Tôi Lảng Tránh Em

Hai tay tôi vẫn còn sưng, co lại khá khó khăn, nhưng vẫn đến lớp. Ngồi vào bàn hơn 5 phút thì em cũng đến, em đi ngang tôi, tôi không nhìn em, nhưng trực giác cho tôi biết em nhìn lướt qua tôi, sau mấy giây đứng lại tìm chỗ ngồi, cuối cùng em ngồi ngay phía sau bàn tôi. Mỗi lần co tay lại là mỗi lần tay tôi đau nhói, để hạn chế co tay, tôi lấy một lượt tất cả tập vở để lên bàn. Giờ học bắt đầu, trong khi mọi người chăm chú lắng nghe bài giảng thì em lấy thước gõ vào tay tôi – cái chỗ mà hôm qua em đã băng…đau đến mức tôi muốn hét lên thật to, nhưng tôi đã nhanh chóng dừng lại, khiến cho âm thanh chỉ đủ làm vài người xung quanh ngoáy đầu lại nhìn tôi. Em hỏi:
- Còn cây viết nào nữa không? Cho mình mượn, viết mình hết mực rồi.
Tôi lắc đầu mà không nhìn em, dù tôi còn mấy cây viết trong cặp nữa, hay nói đúng hơn là tôi không muốn cho em mượn, đơn giản vì tôi còn hận em. Với tôi khi vết thương chưa lành, em như kẻ thù không đội trời chung.
Giờ ra chơi, ngoài cửa sổ có mấy anh chàng ăn mặc bảnh bao, đầu tóc chải chuốt, hình như là lớp bên kia. Họ ra vẻ khá sành điệu… tụ tập trước cửa sổ vừa nói, vừa cười, vừa động tay, động chân với nhau, nhưng chỉ là đùa giỡn thôi…chắc là muốn gây sự chú ý…chốc chốc họ lại nhìn vào lớp. Từ ánh mắt họ, tôi biết khu vực quan sát của họ chỉ quanh tôi thôi. Em vẫn ngồi phía sau tôi, tôi ngoáy đầu nhìn xuống bàn em thì em đang ngủ ngon lành… tôi nghĩ mấy anh chàng kia đến chắc là vì em. Tôi thầm nghĩ, rồi đây ngoài cửa sổ sẽ có mấy cây si mọc lên…tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến em: em sẽ gặp rắc rối to với mấy anh chàng này. Đã bốn, năm ngày trôi qua, tôi và em vẫn chưa nói chuyện với nhau, ngay cả một cái gật đầu chào nhau mỗi khi chạm mặt cũng không có. Tay tôi dần dần trở lại trạng thái ban đầu. Tôi cũng không chú ý đến em, mỗi lần vào lớp tôi đều chọn những vị trí xa em nhất, tôi từ bỏ thói quen ngồi bàn cuối, thay vào đó, tôi thường ngồi ở góc bên trái hoặc bên phải gần bàn giáo viên, tôi nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho tôi, bởi lẽ ấn tượng xấu về em vẫn chưa phai trong tâm trí tôi và với tôi, em vẫn là một cô gái không biết làm gì ngoài ăn và chơi. Tôi sợ làm bạn với em rồi tôi cũng nhiễm dần cái tính xấu ấy. Nếu như thế, tôi thật có lỗi với gia đình tôi nhất là cha mẹ tôi ở quê đã không quản ngại khó nhọc, chắc chiu dành dụm số tiền ít ỏi để nuôi tôi vào đại học…
Nhận được lá thư từ quê nhà gửi lên, ôi quê tôi lại mùa nước nổi, nước lên ngập cả bờ bao, tôm chưa kịp thu hoạch. Vậy là lại mất trắng, bao nhiêu công sức đành đổ ra sông ra biển, khó khăn lại chồng chất khó khăn. Đọc xong thư từ quê nhà mà lòng dạ xốn xang, chẳng biết làm gì…bốn bức tường nhà trọ xám xịt tựa như mây đen bao quanh tôi, tôi sẽ làm gì đây? Ở thành phố này, đâu đâu cũng là tiền với tiền…Ôi thiên nhiên – bao lần làm tôi ngơ ngẩn vì nét đẹp nên thơ, cũng bao lần tôi ca ngợi sự kỳ diệu của thiên nhiên, thì cũng ngần ấy lần tôi oán trách thiên nhiên, sao khắc nghiệt với cuộc sống của con người đến thế…sao cứ vô tư cướp đi công sức mà trong đó có cả mồ hôi và nước mắt của con người một cách lạnh lùng như thế… Tôi vắt tay lên tráng, nhắm mắt lại, hình ảnh của quê nhà, của người thân đang chống trọi với mùa nước nổi hiện lên làm nước mắt lại rơi…Tôi tự trách mình sao yếu đuối như vậy, không được, phải mạnh mẽ lên chứ…khó khăn trong cuộc đời chỉ là những thử thách dù có khi nó quá nghiệt ngã nhưng hãy tận dụng nó để rèn luyện bản thân mình…sức khỏe và trí tuệ sẽ là chìa khóa giúp ta vượt qua những thử thách đó… nghĩ vậy nên tôi quyết định sẽ tìm công việc gì đó để làm…ít nhất là có thể giải quyết được những khó khăn của tôi và gia đình trong lúc này. Dạy kèm là công việc tôi nghĩ đến đầu tiên, dù sao nó nhẹ hơn các công việc khác và có thể chủ động thời gian học…




Truyện voz hay nhất: em ngược đường ngược nắng để yêu anh (phần 2)

Phần 2 : Tôi Lảng Tránh Em

Hai tay tôi vẫn còn sưng, co lại khá khó khăn, nhưng vẫn đến lớp. Ngồi vào bàn hơn 5 phút thì em cũng đến, em đi ngang tôi, tôi không nhìn em, nhưng trực giác cho tôi biết em nhìn lướt qua tôi, sau mấy giây đứng lại tìm chỗ ngồi, cuối cùng em ngồi ngay phía sau bàn tôi. Mỗi lần co tay lại là mỗi lần tay tôi đau nhói, để hạn chế co tay, tôi lấy một lượt tất cả tập vở để lên bàn. Giờ học bắt đầu, trong khi mọi người chăm chú lắng nghe bài giảng thì em lấy thước gõ vào tay tôi – cái chỗ mà hôm qua em đã băng…đau đến mức tôi muốn hét lên thật to, nhưng tôi đã nhanh chóng dừng lại, khiến cho âm thanh chỉ đủ làm vài người xung quanh ngoáy đầu lại nhìn tôi. Em hỏi:
- Còn cây viết nào nữa không? Cho mình mượn, viết mình hết mực rồi.
Tôi lắc đầu mà không nhìn em, dù tôi còn mấy cây viết trong cặp nữa, hay nói đúng hơn là tôi không muốn cho em mượn, đơn giản vì tôi còn hận em. Với tôi khi vết thương chưa lành, em như kẻ thù không đội trời chung.
Giờ ra chơi, ngoài cửa sổ có mấy anh chàng ăn mặc bảnh bao, đầu tóc chải chuốt, hình như là lớp bên kia. Họ ra vẻ khá sành điệu… tụ tập trước cửa sổ vừa nói, vừa cười, vừa động tay, động chân với nhau, nhưng chỉ là đùa giỡn thôi…chắc là muốn gây sự chú ý…chốc chốc họ lại nhìn vào lớp. Từ ánh mắt họ, tôi biết khu vực quan sát của họ chỉ quanh tôi thôi. Em vẫn ngồi phía sau tôi, tôi ngoáy đầu nhìn xuống bàn em thì em đang ngủ ngon lành… tôi nghĩ mấy anh chàng kia đến chắc là vì em. Tôi thầm nghĩ, rồi đây ngoài cửa sổ sẽ có mấy cây si mọc lên…tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến em: em sẽ gặp rắc rối to với mấy anh chàng này. Đã bốn, năm ngày trôi qua, tôi và em vẫn chưa nói chuyện với nhau, ngay cả một cái gật đầu chào nhau mỗi khi chạm mặt cũng không có. Tay tôi dần dần trở lại trạng thái ban đầu. Tôi cũng không chú ý đến em, mỗi lần vào lớp tôi đều chọn những vị trí xa em nhất, tôi từ bỏ thói quen ngồi bàn cuối, thay vào đó, tôi thường ngồi ở góc bên trái hoặc bên phải gần bàn giáo viên, tôi nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho tôi, bởi lẽ ấn tượng xấu về em vẫn chưa phai trong tâm trí tôi và với tôi, em vẫn là một cô gái không biết làm gì ngoài ăn và chơi. Tôi sợ làm bạn với em rồi tôi cũng nhiễm dần cái tính xấu ấy. Nếu như thế, tôi thật có lỗi với gia đình tôi nhất là cha mẹ tôi ở quê đã không quản ngại khó nhọc, chắc chiu dành dụm số tiền ít ỏi để nuôi tôi vào đại học…
Nhận được lá thư từ quê nhà gửi lên, ôi quê tôi lại mùa nước nổi, nước lên ngập cả bờ bao, tôm chưa kịp thu hoạch. Vậy là lại mất trắng, bao nhiêu công sức đành đổ ra sông ra biển, khó khăn lại chồng chất khó khăn. Đọc xong thư từ quê nhà mà lòng dạ xốn xang, chẳng biết làm gì…bốn bức tường nhà trọ xám xịt tựa như mây đen bao quanh tôi, tôi sẽ làm gì đây? Ở thành phố này, đâu đâu cũng là tiền với tiền…Ôi thiên nhiên – bao lần làm tôi ngơ ngẩn vì nét đẹp nên thơ, cũng bao lần tôi ca ngợi sự kỳ diệu của thiên nhiên, thì cũng ngần ấy lần tôi oán trách thiên nhiên, sao khắc nghiệt với cuộc sống của con người đến thế…sao cứ vô tư cướp đi công sức mà trong đó có cả mồ hôi và nước mắt của con người một cách lạnh lùng như thế… Tôi vắt tay lên tráng, nhắm mắt lại, hình ảnh của quê nhà, của người thân đang chống trọi với mùa nước nổi hiện lên làm nước mắt lại rơi…Tôi tự trách mình sao yếu đuối như vậy, không được, phải mạnh mẽ lên chứ…khó khăn trong cuộc đời chỉ là những thử thách dù có khi nó quá nghiệt ngã nhưng hãy tận dụng nó để rèn luyện bản thân mình…sức khỏe và trí tuệ sẽ là chìa khóa giúp ta vượt qua những thử thách đó… nghĩ vậy nên tôi quyết định sẽ tìm công việc gì đó để làm…ít nhất là có thể giải quyết được những khó khăn của tôi và gia đình trong lúc này. Dạy kèm là công việc tôi nghĩ đến đầu tiên, dù sao nó nhẹ hơn các công việc khác và có thể chủ động thời gian học…




Đọc thêm..

Hằng ngày, online facebook, mình lặng thầm theo dõi một câu chuyện tình yêu của một người bạn. Không muốn câu chuyện đó tan đi như những tâm sự thầm kín nên mình đã xin phép tác giả up lên Voz cho mọi người cùng đọc. Rất mong các bạn quan tâm và chia sẻ những cảm nhận để động viên tác giả viết tiếp câu chuyện tình yêu đầy màu sắc này nhé 

Mình sẽ tranh thủ mọi thời gian rảnh để update liên tục cho các bạn trong #1, theo từng chap nhé ^^

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Tôi và em học cùng lớp, em xinh xắn, dịu hiền…tôi đen đúa, quê mùa… Nhà em kín cổng cao tường, có giàn hoa giấy quấn quanh lối vào…nhà tôi ở tận Cà Mau, vách lá đơn sơ, bốn mùa gió lộng…Em sống trong nhung gấm lụa là, đi về kẻ đón người đưa…tôi dãi nắng dầm mưa, sớm trưa vất vả… Em đến lớp bao chàng trai ngước nhìn, bao cô gái ghen tị…tôi ở phòng trọ đơn sơ, sâu hút trong con hẻm nhỏ, lội bộ cả cây số mới đến trạm xe buýt, có hôm sợ trễ học, trễ xe mà chạy muốn đứt cả hơ. Nhập học đã hơn một tuần mà tôi và em vẫn như hai thế giới hoàn toàn xa lạ, gặp nhau rồi đi lướt qua nhau. Cho đến một ngày trời mưa như trút nước, đường đến trường ngập trong mưa gió, buổi học kết thúc, trời vẫn mưa tầm tã…cả lớp đổ dồn về căn tin “nạp năng lượng” chờ 5 tiết học buổi chiều. Giờ học đã đến, tôi vào lớp, em ngồi một mình nơi cuối lớp, tôi không thích ngồi bàn đầu, bởi tôi cao và cũng vì trong suốt thời học sinh tôi được xếp ngồi bàn cuối hoặc gần cuối nên đã quen…thầy đã vào lớp mà tôi vẫn loay hoay không biết ngồi ở đâu, chỗ em còn trống…tôi nhìn em, em nhìn tôi, tôi gật đầu như thể xin phép được ngồi chung với em.
Từng tiết học trôi qua, đầu tôi nặng trĩu, không phải vì lượng kiến thức quá khó mà vì tôi ngồi cạnh em…Tôi vốn nhát và ít khi mở lời, nhất với những cô gái như em. Thời gian lặng lẽ trôi, tôi và em vẫn ”im lìm không dám nói năng chi”… Em là em, tôi vẫn cứ là tôi…dù khoảng cách hai ta chỉ tính bằng gang tay…đến khi em đưa cho tôi mảnh giấy nhỏ, “ra chơi bạn qua KFC mua dùm đồ ăn, mình đói quá, hồi trưa không ăn”…thì sự im lặng giữa tôi và em kết thúc, hai thế giới như bắt một chiếc cầu nho nhỏ…Tôi hỏi:
-Sao không ăn? 
Em bảo:
- Hôm nay mưa quá, đi học quên mang theo áo mưa, không về nhà được, còn cơm căn tin thì không ăn được… 
Tôi chẳng hỏi gì thêm, lòng thầm nghĩ, người như vậy sao mà sống được…đúng là tiểu thư chẳng biết làm gì… Vậy là, với tôi, em thật xấu…bởi có bao giờ tôi đánh giá ngoại hình đâu mà em đẹp…Trong mắt tôi, em là một cô gái thật tệ, chẳng biết làm gì ngoài ăn sang và mặc đẹp... Những lần sau, tôi không ngồi với em nữa, hay nói đúng hơn là tôi muốn tránh xa em, bởi tôi nghĩ, tôi và em quá khác nhau, khác nhau đến mức để làm bạn thôi cũng rất khó. Hơn nữa tôi cũng không muốn mình trở thành tâm điểm bình phẩm của những người đang theo đuổi em. Chỉ một lần ngồi chung với em, một lần mua đồ ăn cho em, mà biết bao đôi mắt đã hướng về phía tôi, tôi nhận ra trong những ánh mắt ấy có sự chê bai, dè bỉu…và có cả những cái nhìn như muốn thêu đốt tôi…tôi sợ điều đó và…tôi cũng sợ em…Như thường lệ, giờ giải lao có người đi café, có người tụm thành nhóm có khi bàn luận, có khi tranh luận, có khi chỉ là kể những câu chuyện vu vơ không đầu không đuôi…và thường kết thúc là màn các “nàng” đuổi đánh các “chàng” vì cái tội “lỡ lời” hoặc dại dột mà làm các “nàng” “nổi nóng”. Còn tôi thường ngồi lại trong lớp lấy sách ra đọc… tôi cũng chẳng chú ý giờ đó em đi đâu và làm gì… Rồi một lần em đến và hỏi quê tôi ở đâu? Tôi bảo:
- Cà Mau. 
- Ở đó có gì vui không? Có món gì ngon không? Tôi lắc đầu, lòng thầm nghĩ “đúng là người chỉ biết ăn chơi”, cái cách hỏi đã đủ tố cáo em là ai rồi…Em bảo:
- Chán thế 
Tôi giải thích thêm:
- Ở đó cuộc sống còn khó khăn, người ta chỉ biết làm thôi, chứ ít nghĩ đến ăn chơi…Em nói tiếp:
- Mình cũng biết làm nhiều việc lắm đó .
Tôi lại nghĩ, người gì mà nhiều tính xấu thế, lại thêm cái tính nói dóc nữa…Tôi hỏi:
- Thật không? 
Em vừa gật đầu vừa khẳng định với vẻ rất tự tin:
- Thật chứ
… Và em hỏi lại:
- bạn không tin sao? Tôi cười và bảo:
- Nếu bạn làm được ba việc (bất cứ việc gì) mà tôi làm không được hoặc làm không bằng bạn thì tôi sẽ tin ngay”. 
Em đồng ý và hẹn tôi cuối tuần “thi đấu”…Tôi bảo:
- Mình không có xe, chỉ đi xe buýt, ‘thi đấu’ ở đâu để mình đến?.
Em vừa lắc đầu vừa nói:
- Thôi khỏi để mình đến dẫn bạn đi.
Tôi cho em cái địa chỉ mà cách nhà tôi trọ gần 1km….
Tám giờ, như đã hẹn tôi ra đầu hẻm xem em có đến thật không… hay chỉ là lời hứa của một tiểu thư. Chiếc xe tay ga đắt tiền từ từ dừng lại đầu hẻm, em nhìn quanh, vừa nhìn vừa lẩm bẩm gì đó…tôi đoán là chắc đang chửi tôi…hay em đang tự hỏi mình “nhà tôi ở “cái xó” nào mà khó tìm thế”…tôi không ra vội mà xem em sẽ làm gì, có về ngay hay không? Không… em ngồi trên xe và đợi… 10 phút trôi qua tôi biết rằng em là người giữ lời hứa…và có chút kiên nhẫn. Tôi đến…em cắn răng vào môi biểu lộ cảm xúc giận giữ khi tôi là người đến trễ… Đoán biết điều đó, tôi bảo:
- Không phải không giữ lời, mà nãy giờ ở trong hẻm xem phản ứng của “tiểu thư” thế nào thôi. Chắc là quen để người khác đợi thôi chứ gì, hôm nay cho tiểu thư biết cái cảm giác đợi người khác sẽ thế nào, cũng thú vị đó chứ?
Em không nói gì chỉ liếc nhìn tôi… Tôi hỏi em giờ đi đâu? Em bảo lấy xe đi…rồi chỉ chỗ sau… tôi bảo không được…em hỏi lại: 
- Không được gì?
- Không biết lấy xe…
Em há hốc miệng khi nghe tôi nói thế…em hỏi:
- Ở đâu mà không biết lấy xe, rồi đi bằng gì? chưa kịp trả lời thì em bồi thêm 1 câu:
- Nghe nói mà giống như người trong rừng mới ra zậy  
Tôi bảo:
- Ừ thì trong rừng mới lên thành phố có biết gì đâu, bộ không thấy người ta ngơ ngác như chú nai vàng… đó sao.
Rồi em gật gật đầu:
- Hèn chi nghe cái bài hát về Camau gì mà muỗi kêu như sáo thổi, và đỉa lội…gì đó…nghe mà thảm…giờ mới biết. Sống ở cái nơi gì mà giống Robinson ngoài đảo hoang quá…ngồi lên đi, chở bạn đi tàu lượn cao tốc.
Tôi hỏi:
- Nó là cái gì thế…
- Đến rồi biết…
Tàu lượn cao tốc, tôi có biết gì đâu, ở quê những cây dừa cao vút tôi còn dám leo…thì với tàu lượn, tôi nghĩ có là gì đâu…Tôi ngồi phía trước em ngồi phía sau, tàu nhanh chóng đưa lên cao, rồi lộn đầu xuống đất…cứ như thế…càng lúc càng nhanh…Tôi sợ đến mức tôi người vô thức, chẳng còn biết gì nữa, chỉ nhắm mắt và cầu nguyện cho mình còn sống… đến khi tàu dừng lại, tôi lảo đảo bước ra, giữa ban ngày mà trong mắt tôi trời đầy sao…em hỏi tôi:
- Có thích không? 
Tôi ngơ ngác như người đến từ thế giới xa xôi… Em bảo sao mặt tôi xanh thế? Chẳng nói gì, tôi chỉ biết tìm một chỗ để ngồi… Trong khi tôi còn “say tốc độ” thì em bỏ đi đâu mất, không một lời tạm biệt, để tôi ngồi một mình… thế là tôi kết em thêm cái tội “vô tình”... tôi nghĩ “người như em chỉ biết sống cho bản thân thôi chứ biết nghĩ cho ai đâu… mà cũng phải cuộc sống của em chỉ quen “nhận” mà có bao giờ em “cho” đâu…”. Nghĩ vậy, tôi không trách em nữa, tôi đứng dậy định ra về… thì ở phía sau em réo gọi:
- Đi đâu thế, tưởng bạn mệt nên mua nước và cả chai dầu cho bạn này… mà giờ thấy bạn khỏe rồi…thôi nước để mình uống, dầu để mình xài từ từ nghe.
Tôi chép miệng:
- Đúng là… 
Em không nói sẽ hay hơn đó, người gì mà…xấu tính không chịu nỗi…
Em nhí nhảnh hỏi tôi:
- Có muốn đấu nữa không?... 
Tôi xì một tiếng:
- Sợ gì chứ…tại tôi nhát và đi tàu lượn không quen nên mới vậy thôi”… 
Em cười giọng mỉa mai:
- ohoh… chứ không phải người ta là nữ nhi mà thắng nam nhi ngoạn mục đó sao…”.
Nghe em nói vậy, tôi cảm thấy quê quê nhưng thầm nghĩ:
- Em là nữ nhi sao? Nữ nhi gì mà đi tàu lượn mặt không biến sắc…em giống nữ …quái thì đúng hơn.
- Giờ đi trượt patin nhé.
Tôi chưa kịp trả lời thì em đã hối tôi nhanh nhanh ra xe… Tôi vẫn ngồi phía sau em, lần trước, khi em chở tôi, tôi nhìn phố phường, nhìn người ta ngược xuôi trên đường mà nhớ ở quê xuồng ghe cũng tấm nập…tôi chợt nghĩ, ở đâu người ta cũng cần phương tiện để di chuyển vì cuộc sống mưu sinh cả thôi, có khác chăng một nơi dưới nước một nơi trên bờ, khác cái đèn xanh xanh đỏ đỏ kia nữa…, lần này, tôi nghĩ về cái trò trượt patin mà tôi sắp phải tham gia… tôi định hỏi em nhưng lại thôi, sợ em nói tôi “lúa”, dù với tôi, từ đó không sai một tí nào… Tôi đợi em gửi xe và tranh thủ nhìn quanh khuôn viên sân patin, một hàng tre nho nhỏ dẫn vào sân patin, lúc này gió thổi hiu hiu, mấy chiếc lá tre lìa cành xoay xoay theo chiều gió rồi lăn tròn trên nền gạch và dừng hẳn khi mấy đám cỏ non níu lại…người ta trượt nhiều quá…tôi tự trấn an mình: “sao mình mất tự tin thế, phải cố lên chứ…” và rồi lại tự trách mình “sao lại di chung với một người như cô ta chứ, không thể hiểu nỗi mình nữa rồi…” .Thấy tôi chưa vào, em lấy tay kéo nhẹ áo tôi: nhanh lên…con trai gì chậm chạp như rùa…hôm nay mình sẽ biểu diễn khả năng trượt patin của mình cho bạn xem… Em bước đi không một chút do dự, còn tôi, hai chân như cột thêm mấy cục đá nặng nề lững thững bước theo sau…trong đầu tôi đầy suy nghĩ bỏ cuộc và thực sự tôi muốn thừa nhận với em rằng tôi không biết trượt patin, nhưng…khó nói quá…cái cảm giác dùng dằn giữa nói và không nói ra làm lòng dạ tôi rối bời… Một chút tự ái le lói trong đầu tôi, một quyết định được đưa ra tức thì…. mình đâu phải là trẻ con và cô ta chỉ là con gái… cùng lắm là mất mặt thêm một lần nữa chứ gì…
Mỗi người một tấm trượt, em bảo tôi mang vào và siết thật chật cho an toàn. Tôi vừa quan sát cách em mang thế nào vừa để ý em có nhìn tôi không…sợ em biết tôi không biết đeo tấm trượt thì thật xấu hổ… đúng là khổ như một tên trộm vậy… Tôi bảo em biểu diễn trước đi…ưu tiên cho phụ nữ đó…Trong khi đó tôi vẫn ngồi bệt dưới đất. Một chân em chống dưới đất đẩy người tiến về phía trước, em len lõi trong đám người cùng trượt nhưng không có một va chạm nhỏ nào. Em chạy quanh sân đến hơn 3 vòng…lần nào khi đi ngang qua tôi em cũng bảo tôi đứng dậy trượt đi…tôi vẫn ngồi nhìn em biểu diễn… thấy vậy, em dừng lại trước mặt tôi hỏi:
- Sao không trượt đi? 
Tôi chưa kịp trả lời thì em đã nắm tay kéo tôi đứng dậy…bánh xe dưới chân tôi chuyển động, hai chân tôi cứng đơ cố giữ lấy thăng bằng nhưng em đã buôn tay tôi ra…người tôi nghiêng sang một bên, một chân tôi nhấc lên cố giữ lấy thăng bằng nhưng không thể…nhanh như chớp một tiếng ịch làm mọi người sửng sốt nhìn tôi, hai chân tôi đưa lên trời, hai trỏ chống dưới đất…người tôi tê rần, chẳng còn cảm giác gì nữa…hai tấm trượt đã bay ra khỏi chân tôi…em chạy đến, hỏi tôi có sao không…em xin lỗi rối rích…hai tay tôi bắt đầu đau… Em đỡ tôi lồm cồm bò dậy…tôi nhìn xuống hai trỏ thì máu bắt đầu rỉ ra. Em bảo tôi đợi em một chút…em chạy ra ngoài, một lúc sau quay lại với mấy miếng băng y tế, hai trỏ tôi bắt đầu xưng lên. Băng xong tôi bảo chắc không sao, chỉ vết thương ngoài da thôi. Tôi và em ra xe…không ai nói với ai một lời… Trên đường về nhà, em hỏi:
- Hôm nay đi chơi vui không…? 
Tôi bảo:
- Vui quá xá là vui luôn… 
- Nói zui sao mình nhìn qua kính chiếu hậu thấy mặt bạn méo sẹo vậy…
Tôi không nói gì, vô tình nhìn qua kính chiếu hậu tôi thấy em chợt mỉm cười… Tôi cắn răng vào môi mà lên án em: dám cười trên nỗi đau của người khác…em độc ác hơn cả phù thủy…Xe đến đầu hẻm, tôi bảo em dừng lại… Em hỏi nhà tôi ở đâu để em đưa tận nhà… 
- Thôi khỏi, không dám làm phiền tiểu thư…nhà tôi ở ngay đây… Tôi đưa tay chỉ đại một ngôi nhà cao cao gần đầu hẻm… Em liếc nhìn tôi, rồi chầm trồ:
- Hai lúa mà ở nhà cao, cửa rộng ghê he…Tôi phẩy tay, thôi về đi, không về tôi kêu chó ra cắn bây giờ… Em bậm môi về thì về làm gì dữ zậy…con trai gì mà dữ như cọp… .


Truyện VOZ hay : EM ngược đường ngược nắng để yêu anh ( Phần 1)


Hằng ngày, online facebook, mình lặng thầm theo dõi một câu chuyện tình yêu của một người bạn. Không muốn câu chuyện đó tan đi như những tâm sự thầm kín nên mình đã xin phép tác giả up lên Voz cho mọi người cùng đọc. Rất mong các bạn quan tâm và chia sẻ những cảm nhận để động viên tác giả viết tiếp câu chuyện tình yêu đầy màu sắc này nhé 

Mình sẽ tranh thủ mọi thời gian rảnh để update liên tục cho các bạn trong #1, theo từng chap nhé ^^

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Tôi và em học cùng lớp, em xinh xắn, dịu hiền…tôi đen đúa, quê mùa… Nhà em kín cổng cao tường, có giàn hoa giấy quấn quanh lối vào…nhà tôi ở tận Cà Mau, vách lá đơn sơ, bốn mùa gió lộng…Em sống trong nhung gấm lụa là, đi về kẻ đón người đưa…tôi dãi nắng dầm mưa, sớm trưa vất vả… Em đến lớp bao chàng trai ngước nhìn, bao cô gái ghen tị…tôi ở phòng trọ đơn sơ, sâu hút trong con hẻm nhỏ, lội bộ cả cây số mới đến trạm xe buýt, có hôm sợ trễ học, trễ xe mà chạy muốn đứt cả hơ. Nhập học đã hơn một tuần mà tôi và em vẫn như hai thế giới hoàn toàn xa lạ, gặp nhau rồi đi lướt qua nhau. Cho đến một ngày trời mưa như trút nước, đường đến trường ngập trong mưa gió, buổi học kết thúc, trời vẫn mưa tầm tã…cả lớp đổ dồn về căn tin “nạp năng lượng” chờ 5 tiết học buổi chiều. Giờ học đã đến, tôi vào lớp, em ngồi một mình nơi cuối lớp, tôi không thích ngồi bàn đầu, bởi tôi cao và cũng vì trong suốt thời học sinh tôi được xếp ngồi bàn cuối hoặc gần cuối nên đã quen…thầy đã vào lớp mà tôi vẫn loay hoay không biết ngồi ở đâu, chỗ em còn trống…tôi nhìn em, em nhìn tôi, tôi gật đầu như thể xin phép được ngồi chung với em.
Từng tiết học trôi qua, đầu tôi nặng trĩu, không phải vì lượng kiến thức quá khó mà vì tôi ngồi cạnh em…Tôi vốn nhát và ít khi mở lời, nhất với những cô gái như em. Thời gian lặng lẽ trôi, tôi và em vẫn ”im lìm không dám nói năng chi”… Em là em, tôi vẫn cứ là tôi…dù khoảng cách hai ta chỉ tính bằng gang tay…đến khi em đưa cho tôi mảnh giấy nhỏ, “ra chơi bạn qua KFC mua dùm đồ ăn, mình đói quá, hồi trưa không ăn”…thì sự im lặng giữa tôi và em kết thúc, hai thế giới như bắt một chiếc cầu nho nhỏ…Tôi hỏi:
-Sao không ăn? 
Em bảo:
- Hôm nay mưa quá, đi học quên mang theo áo mưa, không về nhà được, còn cơm căn tin thì không ăn được… 
Tôi chẳng hỏi gì thêm, lòng thầm nghĩ, người như vậy sao mà sống được…đúng là tiểu thư chẳng biết làm gì… Vậy là, với tôi, em thật xấu…bởi có bao giờ tôi đánh giá ngoại hình đâu mà em đẹp…Trong mắt tôi, em là một cô gái thật tệ, chẳng biết làm gì ngoài ăn sang và mặc đẹp... Những lần sau, tôi không ngồi với em nữa, hay nói đúng hơn là tôi muốn tránh xa em, bởi tôi nghĩ, tôi và em quá khác nhau, khác nhau đến mức để làm bạn thôi cũng rất khó. Hơn nữa tôi cũng không muốn mình trở thành tâm điểm bình phẩm của những người đang theo đuổi em. Chỉ một lần ngồi chung với em, một lần mua đồ ăn cho em, mà biết bao đôi mắt đã hướng về phía tôi, tôi nhận ra trong những ánh mắt ấy có sự chê bai, dè bỉu…và có cả những cái nhìn như muốn thêu đốt tôi…tôi sợ điều đó và…tôi cũng sợ em…Như thường lệ, giờ giải lao có người đi café, có người tụm thành nhóm có khi bàn luận, có khi tranh luận, có khi chỉ là kể những câu chuyện vu vơ không đầu không đuôi…và thường kết thúc là màn các “nàng” đuổi đánh các “chàng” vì cái tội “lỡ lời” hoặc dại dột mà làm các “nàng” “nổi nóng”. Còn tôi thường ngồi lại trong lớp lấy sách ra đọc… tôi cũng chẳng chú ý giờ đó em đi đâu và làm gì… Rồi một lần em đến và hỏi quê tôi ở đâu? Tôi bảo:
- Cà Mau. 
- Ở đó có gì vui không? Có món gì ngon không? Tôi lắc đầu, lòng thầm nghĩ “đúng là người chỉ biết ăn chơi”, cái cách hỏi đã đủ tố cáo em là ai rồi…Em bảo:
- Chán thế 
Tôi giải thích thêm:
- Ở đó cuộc sống còn khó khăn, người ta chỉ biết làm thôi, chứ ít nghĩ đến ăn chơi…Em nói tiếp:
- Mình cũng biết làm nhiều việc lắm đó .
Tôi lại nghĩ, người gì mà nhiều tính xấu thế, lại thêm cái tính nói dóc nữa…Tôi hỏi:
- Thật không? 
Em vừa gật đầu vừa khẳng định với vẻ rất tự tin:
- Thật chứ
… Và em hỏi lại:
- bạn không tin sao? Tôi cười và bảo:
- Nếu bạn làm được ba việc (bất cứ việc gì) mà tôi làm không được hoặc làm không bằng bạn thì tôi sẽ tin ngay”. 
Em đồng ý và hẹn tôi cuối tuần “thi đấu”…Tôi bảo:
- Mình không có xe, chỉ đi xe buýt, ‘thi đấu’ ở đâu để mình đến?.
Em vừa lắc đầu vừa nói:
- Thôi khỏi để mình đến dẫn bạn đi.
Tôi cho em cái địa chỉ mà cách nhà tôi trọ gần 1km….
Tám giờ, như đã hẹn tôi ra đầu hẻm xem em có đến thật không… hay chỉ là lời hứa của một tiểu thư. Chiếc xe tay ga đắt tiền từ từ dừng lại đầu hẻm, em nhìn quanh, vừa nhìn vừa lẩm bẩm gì đó…tôi đoán là chắc đang chửi tôi…hay em đang tự hỏi mình “nhà tôi ở “cái xó” nào mà khó tìm thế”…tôi không ra vội mà xem em sẽ làm gì, có về ngay hay không? Không… em ngồi trên xe và đợi… 10 phút trôi qua tôi biết rằng em là người giữ lời hứa…và có chút kiên nhẫn. Tôi đến…em cắn răng vào môi biểu lộ cảm xúc giận giữ khi tôi là người đến trễ… Đoán biết điều đó, tôi bảo:
- Không phải không giữ lời, mà nãy giờ ở trong hẻm xem phản ứng của “tiểu thư” thế nào thôi. Chắc là quen để người khác đợi thôi chứ gì, hôm nay cho tiểu thư biết cái cảm giác đợi người khác sẽ thế nào, cũng thú vị đó chứ?
Em không nói gì chỉ liếc nhìn tôi… Tôi hỏi em giờ đi đâu? Em bảo lấy xe đi…rồi chỉ chỗ sau… tôi bảo không được…em hỏi lại: 
- Không được gì?
- Không biết lấy xe…
Em há hốc miệng khi nghe tôi nói thế…em hỏi:
- Ở đâu mà không biết lấy xe, rồi đi bằng gì? chưa kịp trả lời thì em bồi thêm 1 câu:
- Nghe nói mà giống như người trong rừng mới ra zậy  
Tôi bảo:
- Ừ thì trong rừng mới lên thành phố có biết gì đâu, bộ không thấy người ta ngơ ngác như chú nai vàng… đó sao.
Rồi em gật gật đầu:
- Hèn chi nghe cái bài hát về Camau gì mà muỗi kêu như sáo thổi, và đỉa lội…gì đó…nghe mà thảm…giờ mới biết. Sống ở cái nơi gì mà giống Robinson ngoài đảo hoang quá…ngồi lên đi, chở bạn đi tàu lượn cao tốc.
Tôi hỏi:
- Nó là cái gì thế…
- Đến rồi biết…
Tàu lượn cao tốc, tôi có biết gì đâu, ở quê những cây dừa cao vút tôi còn dám leo…thì với tàu lượn, tôi nghĩ có là gì đâu…Tôi ngồi phía trước em ngồi phía sau, tàu nhanh chóng đưa lên cao, rồi lộn đầu xuống đất…cứ như thế…càng lúc càng nhanh…Tôi sợ đến mức tôi người vô thức, chẳng còn biết gì nữa, chỉ nhắm mắt và cầu nguyện cho mình còn sống… đến khi tàu dừng lại, tôi lảo đảo bước ra, giữa ban ngày mà trong mắt tôi trời đầy sao…em hỏi tôi:
- Có thích không? 
Tôi ngơ ngác như người đến từ thế giới xa xôi… Em bảo sao mặt tôi xanh thế? Chẳng nói gì, tôi chỉ biết tìm một chỗ để ngồi… Trong khi tôi còn “say tốc độ” thì em bỏ đi đâu mất, không một lời tạm biệt, để tôi ngồi một mình… thế là tôi kết em thêm cái tội “vô tình”... tôi nghĩ “người như em chỉ biết sống cho bản thân thôi chứ biết nghĩ cho ai đâu… mà cũng phải cuộc sống của em chỉ quen “nhận” mà có bao giờ em “cho” đâu…”. Nghĩ vậy, tôi không trách em nữa, tôi đứng dậy định ra về… thì ở phía sau em réo gọi:
- Đi đâu thế, tưởng bạn mệt nên mua nước và cả chai dầu cho bạn này… mà giờ thấy bạn khỏe rồi…thôi nước để mình uống, dầu để mình xài từ từ nghe.
Tôi chép miệng:
- Đúng là… 
Em không nói sẽ hay hơn đó, người gì mà…xấu tính không chịu nỗi…
Em nhí nhảnh hỏi tôi:
- Có muốn đấu nữa không?... 
Tôi xì một tiếng:
- Sợ gì chứ…tại tôi nhát và đi tàu lượn không quen nên mới vậy thôi”… 
Em cười giọng mỉa mai:
- ohoh… chứ không phải người ta là nữ nhi mà thắng nam nhi ngoạn mục đó sao…”.
Nghe em nói vậy, tôi cảm thấy quê quê nhưng thầm nghĩ:
- Em là nữ nhi sao? Nữ nhi gì mà đi tàu lượn mặt không biến sắc…em giống nữ …quái thì đúng hơn.
- Giờ đi trượt patin nhé.
Tôi chưa kịp trả lời thì em đã hối tôi nhanh nhanh ra xe… Tôi vẫn ngồi phía sau em, lần trước, khi em chở tôi, tôi nhìn phố phường, nhìn người ta ngược xuôi trên đường mà nhớ ở quê xuồng ghe cũng tấm nập…tôi chợt nghĩ, ở đâu người ta cũng cần phương tiện để di chuyển vì cuộc sống mưu sinh cả thôi, có khác chăng một nơi dưới nước một nơi trên bờ, khác cái đèn xanh xanh đỏ đỏ kia nữa…, lần này, tôi nghĩ về cái trò trượt patin mà tôi sắp phải tham gia… tôi định hỏi em nhưng lại thôi, sợ em nói tôi “lúa”, dù với tôi, từ đó không sai một tí nào… Tôi đợi em gửi xe và tranh thủ nhìn quanh khuôn viên sân patin, một hàng tre nho nhỏ dẫn vào sân patin, lúc này gió thổi hiu hiu, mấy chiếc lá tre lìa cành xoay xoay theo chiều gió rồi lăn tròn trên nền gạch và dừng hẳn khi mấy đám cỏ non níu lại…người ta trượt nhiều quá…tôi tự trấn an mình: “sao mình mất tự tin thế, phải cố lên chứ…” và rồi lại tự trách mình “sao lại di chung với một người như cô ta chứ, không thể hiểu nỗi mình nữa rồi…” .Thấy tôi chưa vào, em lấy tay kéo nhẹ áo tôi: nhanh lên…con trai gì chậm chạp như rùa…hôm nay mình sẽ biểu diễn khả năng trượt patin của mình cho bạn xem… Em bước đi không một chút do dự, còn tôi, hai chân như cột thêm mấy cục đá nặng nề lững thững bước theo sau…trong đầu tôi đầy suy nghĩ bỏ cuộc và thực sự tôi muốn thừa nhận với em rằng tôi không biết trượt patin, nhưng…khó nói quá…cái cảm giác dùng dằn giữa nói và không nói ra làm lòng dạ tôi rối bời… Một chút tự ái le lói trong đầu tôi, một quyết định được đưa ra tức thì…. mình đâu phải là trẻ con và cô ta chỉ là con gái… cùng lắm là mất mặt thêm một lần nữa chứ gì…
Mỗi người một tấm trượt, em bảo tôi mang vào và siết thật chật cho an toàn. Tôi vừa quan sát cách em mang thế nào vừa để ý em có nhìn tôi không…sợ em biết tôi không biết đeo tấm trượt thì thật xấu hổ… đúng là khổ như một tên trộm vậy… Tôi bảo em biểu diễn trước đi…ưu tiên cho phụ nữ đó…Trong khi đó tôi vẫn ngồi bệt dưới đất. Một chân em chống dưới đất đẩy người tiến về phía trước, em len lõi trong đám người cùng trượt nhưng không có một va chạm nhỏ nào. Em chạy quanh sân đến hơn 3 vòng…lần nào khi đi ngang qua tôi em cũng bảo tôi đứng dậy trượt đi…tôi vẫn ngồi nhìn em biểu diễn… thấy vậy, em dừng lại trước mặt tôi hỏi:
- Sao không trượt đi? 
Tôi chưa kịp trả lời thì em đã nắm tay kéo tôi đứng dậy…bánh xe dưới chân tôi chuyển động, hai chân tôi cứng đơ cố giữ lấy thăng bằng nhưng em đã buôn tay tôi ra…người tôi nghiêng sang một bên, một chân tôi nhấc lên cố giữ lấy thăng bằng nhưng không thể…nhanh như chớp một tiếng ịch làm mọi người sửng sốt nhìn tôi, hai chân tôi đưa lên trời, hai trỏ chống dưới đất…người tôi tê rần, chẳng còn cảm giác gì nữa…hai tấm trượt đã bay ra khỏi chân tôi…em chạy đến, hỏi tôi có sao không…em xin lỗi rối rích…hai tay tôi bắt đầu đau… Em đỡ tôi lồm cồm bò dậy…tôi nhìn xuống hai trỏ thì máu bắt đầu rỉ ra. Em bảo tôi đợi em một chút…em chạy ra ngoài, một lúc sau quay lại với mấy miếng băng y tế, hai trỏ tôi bắt đầu xưng lên. Băng xong tôi bảo chắc không sao, chỉ vết thương ngoài da thôi. Tôi và em ra xe…không ai nói với ai một lời… Trên đường về nhà, em hỏi:
- Hôm nay đi chơi vui không…? 
Tôi bảo:
- Vui quá xá là vui luôn… 
- Nói zui sao mình nhìn qua kính chiếu hậu thấy mặt bạn méo sẹo vậy…
Tôi không nói gì, vô tình nhìn qua kính chiếu hậu tôi thấy em chợt mỉm cười… Tôi cắn răng vào môi mà lên án em: dám cười trên nỗi đau của người khác…em độc ác hơn cả phù thủy…Xe đến đầu hẻm, tôi bảo em dừng lại… Em hỏi nhà tôi ở đâu để em đưa tận nhà… 
- Thôi khỏi, không dám làm phiền tiểu thư…nhà tôi ở ngay đây… Tôi đưa tay chỉ đại một ngôi nhà cao cao gần đầu hẻm… Em liếc nhìn tôi, rồi chầm trồ:
- Hai lúa mà ở nhà cao, cửa rộng ghê he…Tôi phẩy tay, thôi về đi, không về tôi kêu chó ra cắn bây giờ… Em bậm môi về thì về làm gì dữ zậy…con trai gì mà dữ như cọp… .


Đọc thêm..
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy thấy mặt vẫn hơi rát, tôi đưa tay vào chỗ vẫn hay để kính khi ngủ thì không thấy đâu, tôi mới nhớ ra hôm qua đá bóng gẫy mất rồi. Tôi lồ cồm bò dậy rồi đi làm những công việc buổi sáng, tôi cận có 3 độ nên vẫn có thể đi lại bình thường. Xuống đến nhà tôi thấy mẹ đang ngồi nói chuyện với ai đó, đến gần tôi mới biết là Linh.
- Ủa! Sao cậu lại ở đây?
- Thì đến đưa cậu đi học chứ sao? Không có kính cậu đi sao được.
- Mày chỉ được cái phá hoại, thay mấy lần kính rồi?
- Con đâu có cố ý đâu, đi học thôi mày.
- Không ăn sáng à?
- Thôi, con ăn ở trường.
- Cháu chào bác ạ.
- Ừ, hai đứa đi cẩn thận nha, cảm ơn cháu.
- Dạ, hi hi.
Linh trở tôi, ra khỏi ngõ nhà tôi tôi bảo Linh.
- Gan to quá nhể?
- Kệ tui.
- Chả kệ, mà đi nhanh lên xích thố.
Linh phanh kít phát rồi quay lại nhéo tôi.
- Ui da, mày điên à?
- Bảo ai là xích thố? Đã sai còn dám bảo tao điên nữa à? Có lòng tốt mà lại đi dành cho kẻ không nên cho. Hic.
- Thế bây giờ thích làm sao?
Tôi vẫn xoa xoa chỗ bị Linh nhéo, "Chả lẽ lại đưa vào nhà nghỉ làm vài cuốc giờ... " tôi thầm nghĩ. 
- Chả sao hết.
Linh ngồi bệt xuống vỉa hè.
- "Đệch"
Tôi nhếch mép nói khẽ không cho Linh nghe thấy.
- Thế cứ ngồi đây mãi không chịu đi học à?
- Ờ.
- Ặc 
Nãy giờ tôi vẫn ngồi trên xe nói chuyện với Linh, tôi dựng chân chống rồi tiến đến phía Linh ngồi trước mặt nó.
- Ô thế giận tớ đấy à? Tớ có làm gì đâu. Hic.
Linh lườm tôi.
- Còn cãi?
- Ặc, thôi được rồi.
Tôi đứng dậy đi về phía xe rồi lên xe đi luôn.
- "Mày dỗi kệ mẹ mày, bố còn phải đi học, nhiễu sự" tôi nghĩ.
Linh thấy vậy chạy theo.
- Ơ! Đi đâu đấy, đợi tớ với... Trả xe đây.... AA!!! 
Nghe tiếng kêu của Linh tôi ngoái đầu lại, thấy nó đang ngồi bịch xuống đường ôm chân, tôi vội quay xe lại phía Linh.
- Sao vậy?
- Cậu cút đi.
Linh hét lên, không biết mọi người có nhìn tôi không nữa, cận nó khổ thế đấy.
- Tớ.. Tớ xin lỗi. Cậu có sao không? Để tớ xem nào.
- Không cần.
Linh hất tay tôi ra.
- Im xem nào.
Tôi xem chân Linh, không có xây xát gì cả, chắc trẹo chân rồi.
- Trẹo chân rồi, tớ xin lỗi...
Tôi nhìn Linh vẻ hối lỗi, nãy giờ tôi không để ý Linh đang sụt sịt.
- Cậu khóc đấy à? Tớ xin lỗi mà.
Tôi lấy tay áo lau mấy giọt nước mắt của Linh, dễ nước mắt cá sấu lắm.
- Cậu cố gắng đứng dậy nha.
Tôi dìu Linh đứng dậy.
- A!!
- Đau lắm không?
- ...
Im lặng dữ. Tôi dìu Linh ngồi nên xe rồi lên phía trước trở Linh đi học, giờ thì hoàn cảnh ngược lại rồi, tôi căng mắt nhìn đường, tay run run, đường đi cứ mờ mờ ảo ảo.
- "Quả này mà không đến được trường thí xác định, cầu trời..." Tôi nghĩ.
- Còn đau không?
- ...
Vẫn im im, đáp mẹ xuống sông giờ chứ hãm. Đến trường thì đã vào lớp. Tôi dìu Linh ngồi xuống ghế đá rồi đi cất xe, xong lại dìu Linh lên lớp, cũng may không thấy thầy quản sinh đâu chứ không lại đau đầu. À tiết đầu là tiết toán, tiết của cô, cơ mà mắt mũi thế này ngắm cô sao được.
- Em thưa cô em vào lớp!
Cả lớp thấy tôi dìu Linh thì hỏi ngay.
- Sao thế?
- Có gì hót?
Cô hỏi tôi.
- Vào lớp đi em, bạn này bị sao vậy?
- Linh bị trẹo chân cô à.
- Ừ, dìu bạn vào chỗ đi.
Bỗng có tiếng nói:
- Thằng mù và con què.
Cả lớp tôi cười ầm lên, tôi quắc mắt vế phía phát ra tiếng nói mặc dù không nhìn rõ mặt đứa nào hết . Vào chỗ chúng tôi dở sách vở ra học bài, tôi toàn phải mượn vở Linh chép bài. Ra chơi tôi hỏi Linh.
- Còn đau không?
- Cũng đỡ rồi.
- Xin lỗi nha, mà cậu ăn sáng chưa? Ăn gì không để tớ mua.
- Chưa, mua cho tớ hộp xôi với chai Pepsi đi.
Muôn thuở chúng tôi đều thích uống loại này.
- Ok.
- Tiền này.
- Thôi, không cần đâu, coi như tớ mua để bù lại lỗi đi cũng như cảm ơn lòng tốt của cậu đã đến đón tớ đi.
- Xì!!! Mà ra ghế đá ngồi ăn đi, ngồi trong lớp ám mùi lắm.
- Ừ, lên mình cõng đi.
- Hi hi.
Tôi cõng Linh ra ghế đá lần trước chúng tôi ngồi rồi chạy đi mua đồ ăn sáng. Lúc về tay tôi cầm hai hộp xôi, hai chai nước, một gói ô mai. Đi qua hành lang thì gặp cô Lan.
- Em chào cô!
- Chào em!! À Hiếu đó à? Đi đâu vậy em?
- Em đi mua đồ ăn sáng thôi cô. Cô đi đâu thế?
- Cô lên phòng đoàn chó chút việc thôi, mà mắt em sao vậy?
- À hôm qua em đá bóng bị bóng bay vào ấy mà.
- Phải cẩn thận chứ, thôi cô lên phòng đoàn đây.
- Vâng, em chào cô.
Tôi nhớ ra để Linh đợi hơi lâu lên vội vàng đi ra đó.
- Nè!
- Hihi, cảm ơn nha, ủa mua thêm thứ này chi!
- Không ăn hả? Không thì đưa đây.
Tôi giả vờ định đưa tay lấy lại gói ô mai, Linh vội dấu nó đi.
- Tớ có bảo là không ăn đâu.
- Tưởng chê.
Chúng tôi ngồi ăn với nhau, có mấy miếng xúc xích Linh xúc hết xang hộp của tôi.
- Xúc sang đây làm gì không ăn đi.
- Không thích.
- Bạn bè tốt thế đấy.
- Hứ.
...
Tùng!!! Tùng!!!
- Ăn xong chưa? Vào lớp rồi đấy, con gái con đứa lề mề.
- Rồi, eo, mồm cậu toàn mùi xôi.
- Mồm cậu cũng thế còn gì.
- Hihi, nè.
- Gì đấy?
Linh lấy trong túi ra hộp kẹo cao xu lần trước tôi mua cho nó.
- Cao xu, ăn đi.
- Ờ, thôi lên lớp đi.
Chúng tôi đi lên lớp và vào học, một buổi học nhanh chóng qua đi, lúc ăn cơm trưa mẹ bảo tôi.
- Này, cầm tiền chiều đi cắt kính đi.
- Vâng, chiều mẹ không đưa con đi được à?
- Không, tao còn phải đi làm, tự đi đi, lớn rồi.
- Mắt con thế này đi sao được?
- Thì gọi con bé gì sáng nay đến rủ mày đi học đấy.
- Ơ mẹ, nó có liên quan gì đến con đâu.
- Con bé đấy xinh xắn lại ngoan nữa, yêu nó được là phúc của mày đó.
- ...
Tôi tức phọt shit, im ỉm ăn cố bát cơm rồi té lên phòng, nằm vật ra giường nghĩ ngợi.
- Mẹ thật là... tự dưng nhắc đến con dở hơi đấy làm gì không biết, mà giờ không biết nó đang làm gì nhỉ? Thôi kệ mợ nó đi ngủ cho khoẻ người.
Tôi quấn chăn ngủ một mạch đến hai giờ rồi đi cắt kính. Tôi đi đến hiệu kính Quanh Hưng, cũng có vẻ khang trang, tôi đẩy cửa bước vào, hiệu hiện đang không có khách. Tôi bước đến chỗ chị gì đấy, chắc là thế, một giọng nói ngọt ngào, trong trẻo như mấy ẻm tổng đài vịt-teo mỗi khi tôi gọi để hỏi về vấn đề trừ tiền bậy bạ. 
- Anh cần gì ạ?
- Chị ơi cho em cắt lại kính.
- Vâng, anh đợi một chút, anh cứ ra ghế ngồi đợi đi ạ.
Tôi ra ghế ngồi đợi,
chị ta đi vào trong gọi anh gì ra cắt kính cho tôi.
- Em ngồi vào đây.
Tôi ngồi vào máy đo.
- Em đeo kính lần nào chưa.
- Rồi, kính cũ của em đeo là 3 độ.
Anh ta hỏi vài câu lặt vặt rồi khuyên tôi cách bảo vệ mắt, đo xong anh nói mắt tôi đã lên 4 độ. WTF? Thảm nào đeo kính cũ vẫn thấy mờ mờ. Đo xong tôi ra chọn gọng kính.
- Em lấy cái gọng nhựa đen này.
Chọn xong tôi ra ghế ngồi đợi, một lúc sau cũng xong, chị kia mang kính ra cho tôi, tôi đeo kính lên thì ôi thôi... Trước mặt tôi, người có giọng hay như diễn viên jav đó lại là một nàng... nở. Hàm răng thì đúng chất "ăn đu đủ không cần thìa", mặt thì như cái nạo dừa của mấy hàng bán bò bía ấy. Tôi vội quay mặt xuống lấy tiền một phần không muốn bị ám ảnh. Tính tiền hết 6lít, còn thừa 2lít đem về chả má, tôi quay lại định về thì một người bước vào, là cô,  tôi hồ hởi.
- Em chào cô.
- A! Chào em, em đi cắt kính mới hả? Đeo kính mới đẹp trai hen.
Tôi gãi đầu cười cười.
- Cô cũng đi cắt kính à?
- Không, cô đi mua gọng kính thôi, em vào chọn với cô nha.
- Vâng.
Tôi và cô vào lựa gọng kính, sau một hồi chọn lựa cuối cùng cô cũng chọn được một chiếc gọng màu nâu khá đẹp, cô đưa lên đeo thử.
- Đẹp không nhóc?
- Có, đẹp lắm cô.
Đúng là người đẹp mang cái gì cũng đẹp. Xong xuôi lúc ra về tôi rủ cô.
- Cô!!
- Gì vậy em? Mà ra ngoài rồi đừng xưng cô em nữa, xưng chị em đi ha.
- Vâng.
- Nhóc muốn nói gì với chị vậy?
- Cô... à chị ..tối chị có rảnh không em muốn mời chị đi uống trà đá.
Cô nhìn tôi che miệng cười, tôi tí nữa phọt máu .
- Tưởng gì chứ, thế tối nhóc không học sao?
- Dạ...
Tôi gãi đầu bối rối, cô lại cười.
- Hay đi bây giờ ha, giờ vẫn sớm mà.
- Vâng.
Tôi đồng ý liền, sau đó lóc cóc đi theo cô, rồi lại cô xe máy - em đạp xe ra mấy hàng nước vỉa hè ở tổng hợp, ở đây buổi tối rất đông người uống nước, mùa hè mà ngồi đây thì thôi "dồi"  . Chúng tôi gọi hai ly nhân trần và một đĩa hướng dương và bắt đầu chém gió. 
- Nhóc cũng gan ghê, có ý đồ gì không đó?
Cô nhìn tôi vẻ nghi ngờ.
- Ơ... đâu có gì đâu chị.
Tôi lại bối rối còn cô lại cười.
- Mà mặt em khỏi chưa, quay ra đây chị xem nào.
Cô ngó ngó bên trái mặt tôi.
- Em khỏi rồi, không sao đâu chị.
- Ừh! Lần sau cẩn thật đấy.
- Vâng...
Im lặng...
Im lặng...
Im lặng...
Chỉ có tiếng cắn hạt dưa tanh tách và tiếng đường xá, tiếng của cuộc sống. Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí.
- Cô năm nay bao nhiêu tuổi vậy? Em nhìn cô trẻ quá, cứ như học sinh ấy.
- Lại cô rồi.
- À ... Em quên... Hì
- Chị sinh năm 91, hơn nhóc sáu tuổi đó.
- Vâng.
Sáu tuổi làm con dâu má được không nhỉ , tôi nghĩ bậy.
- Đang nghĩ cái gì mà nhìn mặt gian quá vậy?
- Ơ... Ơ em có nghĩ gì đâu.
Bị cô đoán đúng tim đen tôi đỏ mặt, cô cười.
- Nhìn Hiếu cũng đẹp trai ghê ha, có người yêu chưa thế?
- Em mà có người yêu thì tốt quá.
- Thôi cố gắng học đi rồi sẽ gái theo thôi.
- Vâng, còn chị? Chị có chưa?
- Có gì cơ?
- Người yêu.
- Cách đây sáu tháng thì có, giờ hết rồi. Nhóc hỏi vậy chị nghi lắm nha.
Cô lại nhìn tôi nghi nghi, lúc này tôi như mặt lừa mình ngựa vậy.
- Chị nghĩ oan cho em quá.
Cô nhìn tôi cười cười, nhìn cô xinh quá  chẳng lẽ bất chấp tất cả ta vật cô ra hấp =]]z, đùa thôi. Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc rồi cô ngỏ ý muốn về.
- Thôi cũng muộn rồi mình về đi, chị cũng phải về nấu cơm nữa.
- Vâng.
Tôi tiến về phía bác bán nước định trả tiền thì cô cản lại.
- Hiếu, để chị trả cho.
- Không sao đâu chị, chỗ này đáng bao nhiêu đâu.
- Không được, em còn là học sinh phải tiết kiệm cho bố mẹ chứ.
Ặc .. Ặc, tôi đành để cô trả, hic. ">
- Về nha!!
- Vâng... À chị ơi!!
- Hả?
- Chị... cho em số điện thoại của chị được không?
- Làm gì vậy nhóc?
- À... Em ... xin để hỏi bài thôi..
Cô cười.
- Nhóc đưa điện thoại đây.
Tôi rút điện thoại đưa cho cô, cô bấm số xong lưu luôn hộ tôi là Lê Lan.
- Nè, thôi chị về nha.
- Vâng, em chào chị.
Tôi đứng nhìn cô đi khuất mới lấy xe về, trong lòng vui như ch* vớ được c*t. Đi đường đạp xe mà phởn phởn cười mãi...
Cuối cùng là về nhà và làm những việc như bình thường nhưng đã có thêm một niềm vui nho nhỏ, cơ mà vẫn chưa dám nhắn tin cho cô, tối ngủ nghĩ về ngày hôm nay và ngủ thiếp đi.



Truyện VOZ hay : Cô giáo - em mãi ở trong tim anh ( Chap 4 )

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy thấy mặt vẫn hơi rát, tôi đưa tay vào chỗ vẫn hay để kính khi ngủ thì không thấy đâu, tôi mới nhớ ra hôm qua đá bóng gẫy mất rồi. Tôi lồ cồm bò dậy rồi đi làm những công việc buổi sáng, tôi cận có 3 độ nên vẫn có thể đi lại bình thường. Xuống đến nhà tôi thấy mẹ đang ngồi nói chuyện với ai đó, đến gần tôi mới biết là Linh.
- Ủa! Sao cậu lại ở đây?
- Thì đến đưa cậu đi học chứ sao? Không có kính cậu đi sao được.
- Mày chỉ được cái phá hoại, thay mấy lần kính rồi?
- Con đâu có cố ý đâu, đi học thôi mày.
- Không ăn sáng à?
- Thôi, con ăn ở trường.
- Cháu chào bác ạ.
- Ừ, hai đứa đi cẩn thận nha, cảm ơn cháu.
- Dạ, hi hi.
Linh trở tôi, ra khỏi ngõ nhà tôi tôi bảo Linh.
- Gan to quá nhể?
- Kệ tui.
- Chả kệ, mà đi nhanh lên xích thố.
Linh phanh kít phát rồi quay lại nhéo tôi.
- Ui da, mày điên à?
- Bảo ai là xích thố? Đã sai còn dám bảo tao điên nữa à? Có lòng tốt mà lại đi dành cho kẻ không nên cho. Hic.
- Thế bây giờ thích làm sao?
Tôi vẫn xoa xoa chỗ bị Linh nhéo, "Chả lẽ lại đưa vào nhà nghỉ làm vài cuốc giờ... " tôi thầm nghĩ. 
- Chả sao hết.
Linh ngồi bệt xuống vỉa hè.
- "Đệch"
Tôi nhếch mép nói khẽ không cho Linh nghe thấy.
- Thế cứ ngồi đây mãi không chịu đi học à?
- Ờ.
- Ặc 
Nãy giờ tôi vẫn ngồi trên xe nói chuyện với Linh, tôi dựng chân chống rồi tiến đến phía Linh ngồi trước mặt nó.
- Ô thế giận tớ đấy à? Tớ có làm gì đâu. Hic.
Linh lườm tôi.
- Còn cãi?
- Ặc, thôi được rồi.
Tôi đứng dậy đi về phía xe rồi lên xe đi luôn.
- "Mày dỗi kệ mẹ mày, bố còn phải đi học, nhiễu sự" tôi nghĩ.
Linh thấy vậy chạy theo.
- Ơ! Đi đâu đấy, đợi tớ với... Trả xe đây.... AA!!! 
Nghe tiếng kêu của Linh tôi ngoái đầu lại, thấy nó đang ngồi bịch xuống đường ôm chân, tôi vội quay xe lại phía Linh.
- Sao vậy?
- Cậu cút đi.
Linh hét lên, không biết mọi người có nhìn tôi không nữa, cận nó khổ thế đấy.
- Tớ.. Tớ xin lỗi. Cậu có sao không? Để tớ xem nào.
- Không cần.
Linh hất tay tôi ra.
- Im xem nào.
Tôi xem chân Linh, không có xây xát gì cả, chắc trẹo chân rồi.
- Trẹo chân rồi, tớ xin lỗi...
Tôi nhìn Linh vẻ hối lỗi, nãy giờ tôi không để ý Linh đang sụt sịt.
- Cậu khóc đấy à? Tớ xin lỗi mà.
Tôi lấy tay áo lau mấy giọt nước mắt của Linh, dễ nước mắt cá sấu lắm.
- Cậu cố gắng đứng dậy nha.
Tôi dìu Linh đứng dậy.
- A!!
- Đau lắm không?
- ...
Im lặng dữ. Tôi dìu Linh ngồi nên xe rồi lên phía trước trở Linh đi học, giờ thì hoàn cảnh ngược lại rồi, tôi căng mắt nhìn đường, tay run run, đường đi cứ mờ mờ ảo ảo.
- "Quả này mà không đến được trường thí xác định, cầu trời..." Tôi nghĩ.
- Còn đau không?
- ...
Vẫn im im, đáp mẹ xuống sông giờ chứ hãm. Đến trường thì đã vào lớp. Tôi dìu Linh ngồi xuống ghế đá rồi đi cất xe, xong lại dìu Linh lên lớp, cũng may không thấy thầy quản sinh đâu chứ không lại đau đầu. À tiết đầu là tiết toán, tiết của cô, cơ mà mắt mũi thế này ngắm cô sao được.
- Em thưa cô em vào lớp!
Cả lớp thấy tôi dìu Linh thì hỏi ngay.
- Sao thế?
- Có gì hót?
Cô hỏi tôi.
- Vào lớp đi em, bạn này bị sao vậy?
- Linh bị trẹo chân cô à.
- Ừ, dìu bạn vào chỗ đi.
Bỗng có tiếng nói:
- Thằng mù và con què.
Cả lớp tôi cười ầm lên, tôi quắc mắt vế phía phát ra tiếng nói mặc dù không nhìn rõ mặt đứa nào hết . Vào chỗ chúng tôi dở sách vở ra học bài, tôi toàn phải mượn vở Linh chép bài. Ra chơi tôi hỏi Linh.
- Còn đau không?
- Cũng đỡ rồi.
- Xin lỗi nha, mà cậu ăn sáng chưa? Ăn gì không để tớ mua.
- Chưa, mua cho tớ hộp xôi với chai Pepsi đi.
Muôn thuở chúng tôi đều thích uống loại này.
- Ok.
- Tiền này.
- Thôi, không cần đâu, coi như tớ mua để bù lại lỗi đi cũng như cảm ơn lòng tốt của cậu đã đến đón tớ đi.
- Xì!!! Mà ra ghế đá ngồi ăn đi, ngồi trong lớp ám mùi lắm.
- Ừ, lên mình cõng đi.
- Hi hi.
Tôi cõng Linh ra ghế đá lần trước chúng tôi ngồi rồi chạy đi mua đồ ăn sáng. Lúc về tay tôi cầm hai hộp xôi, hai chai nước, một gói ô mai. Đi qua hành lang thì gặp cô Lan.
- Em chào cô!
- Chào em!! À Hiếu đó à? Đi đâu vậy em?
- Em đi mua đồ ăn sáng thôi cô. Cô đi đâu thế?
- Cô lên phòng đoàn chó chút việc thôi, mà mắt em sao vậy?
- À hôm qua em đá bóng bị bóng bay vào ấy mà.
- Phải cẩn thận chứ, thôi cô lên phòng đoàn đây.
- Vâng, em chào cô.
Tôi nhớ ra để Linh đợi hơi lâu lên vội vàng đi ra đó.
- Nè!
- Hihi, cảm ơn nha, ủa mua thêm thứ này chi!
- Không ăn hả? Không thì đưa đây.
Tôi giả vờ định đưa tay lấy lại gói ô mai, Linh vội dấu nó đi.
- Tớ có bảo là không ăn đâu.
- Tưởng chê.
Chúng tôi ngồi ăn với nhau, có mấy miếng xúc xích Linh xúc hết xang hộp của tôi.
- Xúc sang đây làm gì không ăn đi.
- Không thích.
- Bạn bè tốt thế đấy.
- Hứ.
...
Tùng!!! Tùng!!!
- Ăn xong chưa? Vào lớp rồi đấy, con gái con đứa lề mề.
- Rồi, eo, mồm cậu toàn mùi xôi.
- Mồm cậu cũng thế còn gì.
- Hihi, nè.
- Gì đấy?
Linh lấy trong túi ra hộp kẹo cao xu lần trước tôi mua cho nó.
- Cao xu, ăn đi.
- Ờ, thôi lên lớp đi.
Chúng tôi đi lên lớp và vào học, một buổi học nhanh chóng qua đi, lúc ăn cơm trưa mẹ bảo tôi.
- Này, cầm tiền chiều đi cắt kính đi.
- Vâng, chiều mẹ không đưa con đi được à?
- Không, tao còn phải đi làm, tự đi đi, lớn rồi.
- Mắt con thế này đi sao được?
- Thì gọi con bé gì sáng nay đến rủ mày đi học đấy.
- Ơ mẹ, nó có liên quan gì đến con đâu.
- Con bé đấy xinh xắn lại ngoan nữa, yêu nó được là phúc của mày đó.
- ...
Tôi tức phọt shit, im ỉm ăn cố bát cơm rồi té lên phòng, nằm vật ra giường nghĩ ngợi.
- Mẹ thật là... tự dưng nhắc đến con dở hơi đấy làm gì không biết, mà giờ không biết nó đang làm gì nhỉ? Thôi kệ mợ nó đi ngủ cho khoẻ người.
Tôi quấn chăn ngủ một mạch đến hai giờ rồi đi cắt kính. Tôi đi đến hiệu kính Quanh Hưng, cũng có vẻ khang trang, tôi đẩy cửa bước vào, hiệu hiện đang không có khách. Tôi bước đến chỗ chị gì đấy, chắc là thế, một giọng nói ngọt ngào, trong trẻo như mấy ẻm tổng đài vịt-teo mỗi khi tôi gọi để hỏi về vấn đề trừ tiền bậy bạ. 
- Anh cần gì ạ?
- Chị ơi cho em cắt lại kính.
- Vâng, anh đợi một chút, anh cứ ra ghế ngồi đợi đi ạ.
Tôi ra ghế ngồi đợi,
chị ta đi vào trong gọi anh gì ra cắt kính cho tôi.
- Em ngồi vào đây.
Tôi ngồi vào máy đo.
- Em đeo kính lần nào chưa.
- Rồi, kính cũ của em đeo là 3 độ.
Anh ta hỏi vài câu lặt vặt rồi khuyên tôi cách bảo vệ mắt, đo xong anh nói mắt tôi đã lên 4 độ. WTF? Thảm nào đeo kính cũ vẫn thấy mờ mờ. Đo xong tôi ra chọn gọng kính.
- Em lấy cái gọng nhựa đen này.
Chọn xong tôi ra ghế ngồi đợi, một lúc sau cũng xong, chị kia mang kính ra cho tôi, tôi đeo kính lên thì ôi thôi... Trước mặt tôi, người có giọng hay như diễn viên jav đó lại là một nàng... nở. Hàm răng thì đúng chất "ăn đu đủ không cần thìa", mặt thì như cái nạo dừa của mấy hàng bán bò bía ấy. Tôi vội quay mặt xuống lấy tiền một phần không muốn bị ám ảnh. Tính tiền hết 6lít, còn thừa 2lít đem về chả má, tôi quay lại định về thì một người bước vào, là cô,  tôi hồ hởi.
- Em chào cô.
- A! Chào em, em đi cắt kính mới hả? Đeo kính mới đẹp trai hen.
Tôi gãi đầu cười cười.
- Cô cũng đi cắt kính à?
- Không, cô đi mua gọng kính thôi, em vào chọn với cô nha.
- Vâng.
Tôi và cô vào lựa gọng kính, sau một hồi chọn lựa cuối cùng cô cũng chọn được một chiếc gọng màu nâu khá đẹp, cô đưa lên đeo thử.
- Đẹp không nhóc?
- Có, đẹp lắm cô.
Đúng là người đẹp mang cái gì cũng đẹp. Xong xuôi lúc ra về tôi rủ cô.
- Cô!!
- Gì vậy em? Mà ra ngoài rồi đừng xưng cô em nữa, xưng chị em đi ha.
- Vâng.
- Nhóc muốn nói gì với chị vậy?
- Cô... à chị ..tối chị có rảnh không em muốn mời chị đi uống trà đá.
Cô nhìn tôi che miệng cười, tôi tí nữa phọt máu .
- Tưởng gì chứ, thế tối nhóc không học sao?
- Dạ...
Tôi gãi đầu bối rối, cô lại cười.
- Hay đi bây giờ ha, giờ vẫn sớm mà.
- Vâng.
Tôi đồng ý liền, sau đó lóc cóc đi theo cô, rồi lại cô xe máy - em đạp xe ra mấy hàng nước vỉa hè ở tổng hợp, ở đây buổi tối rất đông người uống nước, mùa hè mà ngồi đây thì thôi "dồi"  . Chúng tôi gọi hai ly nhân trần và một đĩa hướng dương và bắt đầu chém gió. 
- Nhóc cũng gan ghê, có ý đồ gì không đó?
Cô nhìn tôi vẻ nghi ngờ.
- Ơ... đâu có gì đâu chị.
Tôi lại bối rối còn cô lại cười.
- Mà mặt em khỏi chưa, quay ra đây chị xem nào.
Cô ngó ngó bên trái mặt tôi.
- Em khỏi rồi, không sao đâu chị.
- Ừh! Lần sau cẩn thật đấy.
- Vâng...
Im lặng...
Im lặng...
Im lặng...
Chỉ có tiếng cắn hạt dưa tanh tách và tiếng đường xá, tiếng của cuộc sống. Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí.
- Cô năm nay bao nhiêu tuổi vậy? Em nhìn cô trẻ quá, cứ như học sinh ấy.
- Lại cô rồi.
- À ... Em quên... Hì
- Chị sinh năm 91, hơn nhóc sáu tuổi đó.
- Vâng.
Sáu tuổi làm con dâu má được không nhỉ , tôi nghĩ bậy.
- Đang nghĩ cái gì mà nhìn mặt gian quá vậy?
- Ơ... Ơ em có nghĩ gì đâu.
Bị cô đoán đúng tim đen tôi đỏ mặt, cô cười.
- Nhìn Hiếu cũng đẹp trai ghê ha, có người yêu chưa thế?
- Em mà có người yêu thì tốt quá.
- Thôi cố gắng học đi rồi sẽ gái theo thôi.
- Vâng, còn chị? Chị có chưa?
- Có gì cơ?
- Người yêu.
- Cách đây sáu tháng thì có, giờ hết rồi. Nhóc hỏi vậy chị nghi lắm nha.
Cô lại nhìn tôi nghi nghi, lúc này tôi như mặt lừa mình ngựa vậy.
- Chị nghĩ oan cho em quá.
Cô nhìn tôi cười cười, nhìn cô xinh quá  chẳng lẽ bất chấp tất cả ta vật cô ra hấp =]]z, đùa thôi. Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc rồi cô ngỏ ý muốn về.
- Thôi cũng muộn rồi mình về đi, chị cũng phải về nấu cơm nữa.
- Vâng.
Tôi tiến về phía bác bán nước định trả tiền thì cô cản lại.
- Hiếu, để chị trả cho.
- Không sao đâu chị, chỗ này đáng bao nhiêu đâu.
- Không được, em còn là học sinh phải tiết kiệm cho bố mẹ chứ.
Ặc .. Ặc, tôi đành để cô trả, hic. ">
- Về nha!!
- Vâng... À chị ơi!!
- Hả?
- Chị... cho em số điện thoại của chị được không?
- Làm gì vậy nhóc?
- À... Em ... xin để hỏi bài thôi..
Cô cười.
- Nhóc đưa điện thoại đây.
Tôi rút điện thoại đưa cho cô, cô bấm số xong lưu luôn hộ tôi là Lê Lan.
- Nè, thôi chị về nha.
- Vâng, em chào chị.
Tôi đứng nhìn cô đi khuất mới lấy xe về, trong lòng vui như ch* vớ được c*t. Đi đường đạp xe mà phởn phởn cười mãi...
Cuối cùng là về nhà và làm những việc như bình thường nhưng đã có thêm một niềm vui nho nhỏ, cơ mà vẫn chưa dám nhắn tin cho cô, tối ngủ nghĩ về ngày hôm nay và ngủ thiếp đi.



Đọc thêm..