Nếu yêu thật sự, một số sở thích của bạn hoàn toàn có thể nằm trong khả năng thay đổi được. Ví như, bạn là cô nàng chúa ghét nấu ăn, nhưng vì chàng bạn có thể dành hàng giờ đồng hồ để chuẩn bị bữa trưa cho chàng…

Hẹn hò với anh ấy – chẳng hào hứng gì cả

Con gái khi yêu thật sự, không che giấu được những cảm giác hồi hộp, thích thú và vui vẻ khi được hẹn hò cùng chàng. Các nàng ấy trước mỗi cuộc hẹn hò, đều cố gắng chuẩn bị sao cho mình thật xinh đẹp trong mắt chàng. Đây cũng là niềm vui của con gái khi yêu.




Chuyện gì sẽ xảy ra khi bạn chẳng hào hứng gì với chuyện hẹn hò cùng chàng. Thậm chí, những lần chàng hẹn hò bạn lại có thái độ miễn cưỡng chấp nhận, không lấy gì làm vui vẻ. Bạn sẽ chẳng ngại ngần hủy buổi hẹn hò với chàng để đi cùng mấy cô bạn đồng nghiệp. Nên xem xét lại nhé, nếu việc dành thời gian đi chơi với người yêu khiến bạn mệt mỏi, chán nản thì chắc hẳn tình cảm bạn dành cho chàng chưa chắc đã là tình yêu, đó cũng là lúc bạn nên dừng lại mối quan hệ của mình.

Không có sự thay đổi nào vì anh ấy

Các nàng luôn cho rằng chàng yêu bạn bởi chính tính cách, con người mình, vậy cớ sao phải thay đổi? Và tất nhiên, với suy nghĩ đó bạn sẽ chẳng có bất cứ thay đổi gì vì người bạn luôn mặc định gọi là “người yêu” cả. Nếu bạn là một trong những cô gái có suy nghĩ này, hãy một lần nghiêm túc xem xét lại mối quan hệ của mình, xem bạn có yêu chàng thật sự không. Vì sao ư?

Yêu một người, không bắt buộc bạn phải thay đổi mọi thứ để phù hợp với chàng bởi như thế bạn sẽ không còn là chính mình, mà đóng vai một cô nàng xa lạ nào đó. Nhưng như thế không có nghĩa là bạn cố tình không thay đổi bất cứ điều gì vì anh ấy. Nếu thật sự yêu chàng, sẽ có một số thói quen nhỏ, một số sở thích hoàn toàn có thể nằm trong khả năng thay đổi được. Ví như, bạn là cô nàng chúa ghét nấu ăn, nhưng vì chàng bạn có thể dành hàng giờ đồng hồ để chuẩn bị bữa trưa của chàng…

Ghen ư? – Sao phải thế

Một gia vị không thể thiếu trong tình yêu đó là “ghen”. Tất nhiên, không ai bắt bạn ghen như nàng “hoạn thư” kia nhưng cũng đừng dửng dưng khi thấy chàng bắt chuyện với một cô nàng chân dài xa lạ. Bởi dù ít dù nhiều, chẳng cô nàng nào có thể tránh được đôi lần cơn ghen nổi sóng trong lòng khi thấy chàng chú ý hoặc chỉ là liếc mắt thôi với một cô nàng nào đó không phải là mình.




Chắc hẳn các chàng trai cũng sẽ cảm thấy thật kì lạ nếu người yêu mình chẳng bao giờ có “động thái” này. Các chàng cũng sẽ hoài nghi, hoang mang không biết liệu bạn có yêu chàng thật lòng không bởi người ta thường nói “có yêu mới có ghen” mà.

Không muốn giới thiệu chàng với gia đình, bạn bè

Bạn luôn giấu mọi người về mối quan hệ của mình và chàng. Phải chăng bạn cảm thấy không tự tin vì có anh chàng người yêu này? Sợ mình “thua kém” trước mặt mọi người vì có anh chàng người yêu này? Hay bạn vẫn chưa muốn công khai vì còn muốn tìm kiếm, lựa chọn một anh chàng xứng đáng hơn… Nếu vì những lý do trên, bạn nên tìm câu trả lời từ trái tim, xem trái tim bạn có đang rung động vì chàng không.

Vì sự thật là thế này, con gái khi yêu thường muốn cả thế giới biết chuyện tình yêu của hai người, rằng chàng thuộc về bạn. Tất nhiên, sẽ có một số cô nàng muốn chuyện tình của mình giản dị thôi, nhẹ nhàng và không phô trương. Nhưng nếu luôn không muốn công khai chàng trong mọi trường hợp, hoặc thường xuyên lấy lý do này kia để “hoãn” việc giới thiệu chàng với gia đình và bạn bè thì quả là hành động hơi lạ của con gái khi đang yêu. Và câu hỏi bạn cần đặt ran ngay lúc này nên là bạn có thật sự yêu chàng?

Tương lai với anh ấy? – Bạn chưa nghĩ đến

Trong tình yêu, con gái luôn được đánh giá là sâu sắc, suy nghĩ nhiều hơn con trai. Vậy nên, chẳng có gì lạ khi đang yêu nhau, các nàng luôn nghĩ về tương lai mối quan hệ của hai người, bất kể đó là tương lai gần hay xa. Bởi khi yêu thật sự, hai người sẽ cảm thấy gắn bó và muốn tiến tới những thứ xa hơn, nghĩ đến cái kết thật hạnh phúc với “ngôi nhà và những đứa trẻ” chẳng hạn.




Nhưng, tương lai của bạn và chàng, bạn chưa từng nghĩ đến – điều này cho thấy bạn không có cảm giác an toàn với chuyện tình cảm của hai người, không có niềm tin và tình yêu của bạn chưa đủ lớn. Điều này cũng đồng nghĩa với việc bạn đã "ấn định" cho mối tình của mình một cái kết ngay từ trong đầu rồi.

Nếu bạn thật sự yêu anh ấy


Nếu yêu thật sự, một số sở thích của bạn hoàn toàn có thể nằm trong khả năng thay đổi được. Ví như, bạn là cô nàng chúa ghét nấu ăn, nhưng vì chàng bạn có thể dành hàng giờ đồng hồ để chuẩn bị bữa trưa cho chàng…

Hẹn hò với anh ấy – chẳng hào hứng gì cả

Con gái khi yêu thật sự, không che giấu được những cảm giác hồi hộp, thích thú và vui vẻ khi được hẹn hò cùng chàng. Các nàng ấy trước mỗi cuộc hẹn hò, đều cố gắng chuẩn bị sao cho mình thật xinh đẹp trong mắt chàng. Đây cũng là niềm vui của con gái khi yêu.




Chuyện gì sẽ xảy ra khi bạn chẳng hào hứng gì với chuyện hẹn hò cùng chàng. Thậm chí, những lần chàng hẹn hò bạn lại có thái độ miễn cưỡng chấp nhận, không lấy gì làm vui vẻ. Bạn sẽ chẳng ngại ngần hủy buổi hẹn hò với chàng để đi cùng mấy cô bạn đồng nghiệp. Nên xem xét lại nhé, nếu việc dành thời gian đi chơi với người yêu khiến bạn mệt mỏi, chán nản thì chắc hẳn tình cảm bạn dành cho chàng chưa chắc đã là tình yêu, đó cũng là lúc bạn nên dừng lại mối quan hệ của mình.

Không có sự thay đổi nào vì anh ấy

Các nàng luôn cho rằng chàng yêu bạn bởi chính tính cách, con người mình, vậy cớ sao phải thay đổi? Và tất nhiên, với suy nghĩ đó bạn sẽ chẳng có bất cứ thay đổi gì vì người bạn luôn mặc định gọi là “người yêu” cả. Nếu bạn là một trong những cô gái có suy nghĩ này, hãy một lần nghiêm túc xem xét lại mối quan hệ của mình, xem bạn có yêu chàng thật sự không. Vì sao ư?

Yêu một người, không bắt buộc bạn phải thay đổi mọi thứ để phù hợp với chàng bởi như thế bạn sẽ không còn là chính mình, mà đóng vai một cô nàng xa lạ nào đó. Nhưng như thế không có nghĩa là bạn cố tình không thay đổi bất cứ điều gì vì anh ấy. Nếu thật sự yêu chàng, sẽ có một số thói quen nhỏ, một số sở thích hoàn toàn có thể nằm trong khả năng thay đổi được. Ví như, bạn là cô nàng chúa ghét nấu ăn, nhưng vì chàng bạn có thể dành hàng giờ đồng hồ để chuẩn bị bữa trưa của chàng…

Ghen ư? – Sao phải thế

Một gia vị không thể thiếu trong tình yêu đó là “ghen”. Tất nhiên, không ai bắt bạn ghen như nàng “hoạn thư” kia nhưng cũng đừng dửng dưng khi thấy chàng bắt chuyện với một cô nàng chân dài xa lạ. Bởi dù ít dù nhiều, chẳng cô nàng nào có thể tránh được đôi lần cơn ghen nổi sóng trong lòng khi thấy chàng chú ý hoặc chỉ là liếc mắt thôi với một cô nàng nào đó không phải là mình.




Chắc hẳn các chàng trai cũng sẽ cảm thấy thật kì lạ nếu người yêu mình chẳng bao giờ có “động thái” này. Các chàng cũng sẽ hoài nghi, hoang mang không biết liệu bạn có yêu chàng thật lòng không bởi người ta thường nói “có yêu mới có ghen” mà.

Không muốn giới thiệu chàng với gia đình, bạn bè

Bạn luôn giấu mọi người về mối quan hệ của mình và chàng. Phải chăng bạn cảm thấy không tự tin vì có anh chàng người yêu này? Sợ mình “thua kém” trước mặt mọi người vì có anh chàng người yêu này? Hay bạn vẫn chưa muốn công khai vì còn muốn tìm kiếm, lựa chọn một anh chàng xứng đáng hơn… Nếu vì những lý do trên, bạn nên tìm câu trả lời từ trái tim, xem trái tim bạn có đang rung động vì chàng không.

Vì sự thật là thế này, con gái khi yêu thường muốn cả thế giới biết chuyện tình yêu của hai người, rằng chàng thuộc về bạn. Tất nhiên, sẽ có một số cô nàng muốn chuyện tình của mình giản dị thôi, nhẹ nhàng và không phô trương. Nhưng nếu luôn không muốn công khai chàng trong mọi trường hợp, hoặc thường xuyên lấy lý do này kia để “hoãn” việc giới thiệu chàng với gia đình và bạn bè thì quả là hành động hơi lạ của con gái khi đang yêu. Và câu hỏi bạn cần đặt ran ngay lúc này nên là bạn có thật sự yêu chàng?

Tương lai với anh ấy? – Bạn chưa nghĩ đến

Trong tình yêu, con gái luôn được đánh giá là sâu sắc, suy nghĩ nhiều hơn con trai. Vậy nên, chẳng có gì lạ khi đang yêu nhau, các nàng luôn nghĩ về tương lai mối quan hệ của hai người, bất kể đó là tương lai gần hay xa. Bởi khi yêu thật sự, hai người sẽ cảm thấy gắn bó và muốn tiến tới những thứ xa hơn, nghĩ đến cái kết thật hạnh phúc với “ngôi nhà và những đứa trẻ” chẳng hạn.




Nhưng, tương lai của bạn và chàng, bạn chưa từng nghĩ đến – điều này cho thấy bạn không có cảm giác an toàn với chuyện tình cảm của hai người, không có niềm tin và tình yêu của bạn chưa đủ lớn. Điều này cũng đồng nghĩa với việc bạn đã "ấn định" cho mối tình của mình một cái kết ngay từ trong đầu rồi.
Đọc thêm..

Phần 2 : Tôi Lảng Tránh Em

Hai tay tôi vẫn còn sưng, co lại khá khó khăn, nhưng vẫn đến lớp. Ngồi vào bàn hơn 5 phút thì em cũng đến, em đi ngang tôi, tôi không nhìn em, nhưng trực giác cho tôi biết em nhìn lướt qua tôi, sau mấy giây đứng lại tìm chỗ ngồi, cuối cùng em ngồi ngay phía sau bàn tôi. Mỗi lần co tay lại là mỗi lần tay tôi đau nhói, để hạn chế co tay, tôi lấy một lượt tất cả tập vở để lên bàn. Giờ học bắt đầu, trong khi mọi người chăm chú lắng nghe bài giảng thì em lấy thước gõ vào tay tôi – cái chỗ mà hôm qua em đã băng…đau đến mức tôi muốn hét lên thật to, nhưng tôi đã nhanh chóng dừng lại, khiến cho âm thanh chỉ đủ làm vài người xung quanh ngoáy đầu lại nhìn tôi. Em hỏi:
- Còn cây viết nào nữa không? Cho mình mượn, viết mình hết mực rồi.
Tôi lắc đầu mà không nhìn em, dù tôi còn mấy cây viết trong cặp nữa, hay nói đúng hơn là tôi không muốn cho em mượn, đơn giản vì tôi còn hận em. Với tôi khi vết thương chưa lành, em như kẻ thù không đội trời chung.
Giờ ra chơi, ngoài cửa sổ có mấy anh chàng ăn mặc bảnh bao, đầu tóc chải chuốt, hình như là lớp bên kia. Họ ra vẻ khá sành điệu… tụ tập trước cửa sổ vừa nói, vừa cười, vừa động tay, động chân với nhau, nhưng chỉ là đùa giỡn thôi…chắc là muốn gây sự chú ý…chốc chốc họ lại nhìn vào lớp. Từ ánh mắt họ, tôi biết khu vực quan sát của họ chỉ quanh tôi thôi. Em vẫn ngồi phía sau tôi, tôi ngoáy đầu nhìn xuống bàn em thì em đang ngủ ngon lành… tôi nghĩ mấy anh chàng kia đến chắc là vì em. Tôi thầm nghĩ, rồi đây ngoài cửa sổ sẽ có mấy cây si mọc lên…tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến em: em sẽ gặp rắc rối to với mấy anh chàng này. Đã bốn, năm ngày trôi qua, tôi và em vẫn chưa nói chuyện với nhau, ngay cả một cái gật đầu chào nhau mỗi khi chạm mặt cũng không có. Tay tôi dần dần trở lại trạng thái ban đầu. Tôi cũng không chú ý đến em, mỗi lần vào lớp tôi đều chọn những vị trí xa em nhất, tôi từ bỏ thói quen ngồi bàn cuối, thay vào đó, tôi thường ngồi ở góc bên trái hoặc bên phải gần bàn giáo viên, tôi nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho tôi, bởi lẽ ấn tượng xấu về em vẫn chưa phai trong tâm trí tôi và với tôi, em vẫn là một cô gái không biết làm gì ngoài ăn và chơi. Tôi sợ làm bạn với em rồi tôi cũng nhiễm dần cái tính xấu ấy. Nếu như thế, tôi thật có lỗi với gia đình tôi nhất là cha mẹ tôi ở quê đã không quản ngại khó nhọc, chắc chiu dành dụm số tiền ít ỏi để nuôi tôi vào đại học…
Nhận được lá thư từ quê nhà gửi lên, ôi quê tôi lại mùa nước nổi, nước lên ngập cả bờ bao, tôm chưa kịp thu hoạch. Vậy là lại mất trắng, bao nhiêu công sức đành đổ ra sông ra biển, khó khăn lại chồng chất khó khăn. Đọc xong thư từ quê nhà mà lòng dạ xốn xang, chẳng biết làm gì…bốn bức tường nhà trọ xám xịt tựa như mây đen bao quanh tôi, tôi sẽ làm gì đây? Ở thành phố này, đâu đâu cũng là tiền với tiền…Ôi thiên nhiên – bao lần làm tôi ngơ ngẩn vì nét đẹp nên thơ, cũng bao lần tôi ca ngợi sự kỳ diệu của thiên nhiên, thì cũng ngần ấy lần tôi oán trách thiên nhiên, sao khắc nghiệt với cuộc sống của con người đến thế…sao cứ vô tư cướp đi công sức mà trong đó có cả mồ hôi và nước mắt của con người một cách lạnh lùng như thế… Tôi vắt tay lên tráng, nhắm mắt lại, hình ảnh của quê nhà, của người thân đang chống trọi với mùa nước nổi hiện lên làm nước mắt lại rơi…Tôi tự trách mình sao yếu đuối như vậy, không được, phải mạnh mẽ lên chứ…khó khăn trong cuộc đời chỉ là những thử thách dù có khi nó quá nghiệt ngã nhưng hãy tận dụng nó để rèn luyện bản thân mình…sức khỏe và trí tuệ sẽ là chìa khóa giúp ta vượt qua những thử thách đó… nghĩ vậy nên tôi quyết định sẽ tìm công việc gì đó để làm…ít nhất là có thể giải quyết được những khó khăn của tôi và gia đình trong lúc này. Dạy kèm là công việc tôi nghĩ đến đầu tiên, dù sao nó nhẹ hơn các công việc khác và có thể chủ động thời gian học…




Truyện voz hay nhất: em ngược đường ngược nắng để yêu anh (phần 2)

Phần 2 : Tôi Lảng Tránh Em

Hai tay tôi vẫn còn sưng, co lại khá khó khăn, nhưng vẫn đến lớp. Ngồi vào bàn hơn 5 phút thì em cũng đến, em đi ngang tôi, tôi không nhìn em, nhưng trực giác cho tôi biết em nhìn lướt qua tôi, sau mấy giây đứng lại tìm chỗ ngồi, cuối cùng em ngồi ngay phía sau bàn tôi. Mỗi lần co tay lại là mỗi lần tay tôi đau nhói, để hạn chế co tay, tôi lấy một lượt tất cả tập vở để lên bàn. Giờ học bắt đầu, trong khi mọi người chăm chú lắng nghe bài giảng thì em lấy thước gõ vào tay tôi – cái chỗ mà hôm qua em đã băng…đau đến mức tôi muốn hét lên thật to, nhưng tôi đã nhanh chóng dừng lại, khiến cho âm thanh chỉ đủ làm vài người xung quanh ngoáy đầu lại nhìn tôi. Em hỏi:
- Còn cây viết nào nữa không? Cho mình mượn, viết mình hết mực rồi.
Tôi lắc đầu mà không nhìn em, dù tôi còn mấy cây viết trong cặp nữa, hay nói đúng hơn là tôi không muốn cho em mượn, đơn giản vì tôi còn hận em. Với tôi khi vết thương chưa lành, em như kẻ thù không đội trời chung.
Giờ ra chơi, ngoài cửa sổ có mấy anh chàng ăn mặc bảnh bao, đầu tóc chải chuốt, hình như là lớp bên kia. Họ ra vẻ khá sành điệu… tụ tập trước cửa sổ vừa nói, vừa cười, vừa động tay, động chân với nhau, nhưng chỉ là đùa giỡn thôi…chắc là muốn gây sự chú ý…chốc chốc họ lại nhìn vào lớp. Từ ánh mắt họ, tôi biết khu vực quan sát của họ chỉ quanh tôi thôi. Em vẫn ngồi phía sau tôi, tôi ngoáy đầu nhìn xuống bàn em thì em đang ngủ ngon lành… tôi nghĩ mấy anh chàng kia đến chắc là vì em. Tôi thầm nghĩ, rồi đây ngoài cửa sổ sẽ có mấy cây si mọc lên…tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến em: em sẽ gặp rắc rối to với mấy anh chàng này. Đã bốn, năm ngày trôi qua, tôi và em vẫn chưa nói chuyện với nhau, ngay cả một cái gật đầu chào nhau mỗi khi chạm mặt cũng không có. Tay tôi dần dần trở lại trạng thái ban đầu. Tôi cũng không chú ý đến em, mỗi lần vào lớp tôi đều chọn những vị trí xa em nhất, tôi từ bỏ thói quen ngồi bàn cuối, thay vào đó, tôi thường ngồi ở góc bên trái hoặc bên phải gần bàn giáo viên, tôi nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho tôi, bởi lẽ ấn tượng xấu về em vẫn chưa phai trong tâm trí tôi và với tôi, em vẫn là một cô gái không biết làm gì ngoài ăn và chơi. Tôi sợ làm bạn với em rồi tôi cũng nhiễm dần cái tính xấu ấy. Nếu như thế, tôi thật có lỗi với gia đình tôi nhất là cha mẹ tôi ở quê đã không quản ngại khó nhọc, chắc chiu dành dụm số tiền ít ỏi để nuôi tôi vào đại học…
Nhận được lá thư từ quê nhà gửi lên, ôi quê tôi lại mùa nước nổi, nước lên ngập cả bờ bao, tôm chưa kịp thu hoạch. Vậy là lại mất trắng, bao nhiêu công sức đành đổ ra sông ra biển, khó khăn lại chồng chất khó khăn. Đọc xong thư từ quê nhà mà lòng dạ xốn xang, chẳng biết làm gì…bốn bức tường nhà trọ xám xịt tựa như mây đen bao quanh tôi, tôi sẽ làm gì đây? Ở thành phố này, đâu đâu cũng là tiền với tiền…Ôi thiên nhiên – bao lần làm tôi ngơ ngẩn vì nét đẹp nên thơ, cũng bao lần tôi ca ngợi sự kỳ diệu của thiên nhiên, thì cũng ngần ấy lần tôi oán trách thiên nhiên, sao khắc nghiệt với cuộc sống của con người đến thế…sao cứ vô tư cướp đi công sức mà trong đó có cả mồ hôi và nước mắt của con người một cách lạnh lùng như thế… Tôi vắt tay lên tráng, nhắm mắt lại, hình ảnh của quê nhà, của người thân đang chống trọi với mùa nước nổi hiện lên làm nước mắt lại rơi…Tôi tự trách mình sao yếu đuối như vậy, không được, phải mạnh mẽ lên chứ…khó khăn trong cuộc đời chỉ là những thử thách dù có khi nó quá nghiệt ngã nhưng hãy tận dụng nó để rèn luyện bản thân mình…sức khỏe và trí tuệ sẽ là chìa khóa giúp ta vượt qua những thử thách đó… nghĩ vậy nên tôi quyết định sẽ tìm công việc gì đó để làm…ít nhất là có thể giải quyết được những khó khăn của tôi và gia đình trong lúc này. Dạy kèm là công việc tôi nghĩ đến đầu tiên, dù sao nó nhẹ hơn các công việc khác và có thể chủ động thời gian học…




Đọc thêm..
Lâm Vũ khẽ lùa vào từng làn tóc cô. Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mượt mà ấy, nơi những hương thơm dịu nhẹ vương lại bên cô, bên anh. Bên hai trái tim gắn lại một tâm hồn.

- Đêm nay anh ngủ với em nhé!

Hạ Ân nhẹ nhàng ôm lấy anh, nói trong tiếng nghèn nghẹn của những sợ hãi, của những tiếng nấc vội, của những chế ngự bởi dòng nước mắt giờ đã thấm đẫm vai áo Lâm Vũ.

- Ừ, anh sẽ ở đây. Anh sẽ ngủ cùng em. Đừng sợ, đừng sợ.- Lâm Vũ dỗ dành tình yêu của mình. Bởi anh yêu Hạ Ân nhiều lắm, trong chính thâm tâm anh cũng biết rằng, một ngày nào đó anh sẽ chẳng được gần người con gái anh yêu như thế này một lần nào nữa. Sẽ mãi xa, sẽ rất lâu và có thể sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội, còn có thể.

truyen ngan valentine ngu voi em anh nhe


Chẳng có những sợ hãi trong Hạ Ân nữa, giường như tất cả không còn tồn tại. Cô không còn sợ thần chết mỗi khi được ở gần Lâm Vũ. Nhưng một ngày nào đó, cô cũng sẽ phải rời xa anh để về bên thần chết. Định mệnh sẽ đưa cô rời xa người cô yêu thương nhất, xa anh, xa tình yêu cô khao khát, xa trần thế để đến một nơi xa vời lắm, nơi ấy, một ngày nào đó cô sẽ gặp lại anh.

- Khi một ngày nào đó em xa, thì đêm cuối cùng anh có ngủ cùng em không?

Không gian như cuốn theo chiều gió tới một miền bão táp. Như những dự cảm chẳng lành, một ngày nào đó, ngày ấy rồi cũng sẽ tới. Tất cả chỉ còn lại ở thời gian. Anh sẽ mất cô. Mất đi tình yêu ấy, vĩnh viễn khi thần chết tới đưa bước chân cô từng bước từng bước rời xa ngay trước mắt anh.

Đêm cuối? Đâu sẽ là đêm cuối của hai người.

Cô trong trái tim anh lớn lắm. Bởi hình ảnh cô trong anh luôn có một chỗ đứng rất vững chăc.

Đêm cuối. Anh sẽ là người dìu bước cô về bên thần chết. Anh sẽ bao bọc cô tới giây phút cuối cùng, bao bọc bằng trọn vẹn tình yêu trong anh, một tình yêu sâu nặng không bao giờ thay đổi, không bao giờ vơi cạn, anh sẽ yêu cô bằng tình yêu bất tử của mình.

Và cái ngày ấy đến rất mau…

Cái ngày cuối cùng ấy tới rồi ư?

Lâm Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau trên chiếc giường trắng ấy. Nhưng nơi đó chẳng còn ấm áp nữa, bỗng chốc nó trở nên lạnh lẽo vô cùng. Hạ Ân vật lộn trong cơn đau bởi căn bệnh ung thư của mình. Đau lắm. Đau nơi trái tim cô nữa. Đau bởi từng phút thần chết càng giang rộng vòng tay chào đón cô, đau khi cô phải từng bước rời xa yêu thương của mình.

- Đêm nay anh ngủ với em nhé!

Hơi ấm phả vào tai, lời nói như gượng dậy toàn sức, dồn sức cất thành tiếng đau thương.

Lâm Vũ khẽ nói với Hạ Ân. Nước mắt anh rơi. Rất nhiều khi chứng kiến cảnh đau vật vã của người mình yêu mà không làm được gì cho cô ấy, đau khi từng lúc từng lúc thấy tình yêu, thấy người con gái anh yêu dần rời xa mình. Đau tới thắt lòng.

Không phải là đêm đầu tiên họ ngủ với nhau, nhưng cũng sẽ không bao giờ là đêm cuối cùng anh ngủ cùng cô.

Ngày cô ra đi, tiếng yêu xé lòng nơi ấy òa khóc.

Nơi ấy, trước nấm mồ chôn cất người con gái quan trọng của đời anh, một bó hoa thạch thảo, một con người, một tình yêu.

- Đêm nay anh ngủ với em nhé!

Anh đến bên cô, đến bên nấm mồ chôn cất cô gái tên Hạ Ân và nói trong tiếng khóc đau thương và mong nhớ.

Một người con trai ôm nấm mồ say giấc đau thương.

Truyện Valentine: Anh ngủ với em nhé !

Lâm Vũ khẽ lùa vào từng làn tóc cô. Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mượt mà ấy, nơi những hương thơm dịu nhẹ vương lại bên cô, bên anh. Bên hai trái tim gắn lại một tâm hồn.

- Đêm nay anh ngủ với em nhé!

Hạ Ân nhẹ nhàng ôm lấy anh, nói trong tiếng nghèn nghẹn của những sợ hãi, của những tiếng nấc vội, của những chế ngự bởi dòng nước mắt giờ đã thấm đẫm vai áo Lâm Vũ.

- Ừ, anh sẽ ở đây. Anh sẽ ngủ cùng em. Đừng sợ, đừng sợ.- Lâm Vũ dỗ dành tình yêu của mình. Bởi anh yêu Hạ Ân nhiều lắm, trong chính thâm tâm anh cũng biết rằng, một ngày nào đó anh sẽ chẳng được gần người con gái anh yêu như thế này một lần nào nữa. Sẽ mãi xa, sẽ rất lâu và có thể sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội, còn có thể.

truyen ngan valentine ngu voi em anh nhe


Chẳng có những sợ hãi trong Hạ Ân nữa, giường như tất cả không còn tồn tại. Cô không còn sợ thần chết mỗi khi được ở gần Lâm Vũ. Nhưng một ngày nào đó, cô cũng sẽ phải rời xa anh để về bên thần chết. Định mệnh sẽ đưa cô rời xa người cô yêu thương nhất, xa anh, xa tình yêu cô khao khát, xa trần thế để đến một nơi xa vời lắm, nơi ấy, một ngày nào đó cô sẽ gặp lại anh.

- Khi một ngày nào đó em xa, thì đêm cuối cùng anh có ngủ cùng em không?

Không gian như cuốn theo chiều gió tới một miền bão táp. Như những dự cảm chẳng lành, một ngày nào đó, ngày ấy rồi cũng sẽ tới. Tất cả chỉ còn lại ở thời gian. Anh sẽ mất cô. Mất đi tình yêu ấy, vĩnh viễn khi thần chết tới đưa bước chân cô từng bước từng bước rời xa ngay trước mắt anh.

Đêm cuối? Đâu sẽ là đêm cuối của hai người.

Cô trong trái tim anh lớn lắm. Bởi hình ảnh cô trong anh luôn có một chỗ đứng rất vững chăc.

Đêm cuối. Anh sẽ là người dìu bước cô về bên thần chết. Anh sẽ bao bọc cô tới giây phút cuối cùng, bao bọc bằng trọn vẹn tình yêu trong anh, một tình yêu sâu nặng không bao giờ thay đổi, không bao giờ vơi cạn, anh sẽ yêu cô bằng tình yêu bất tử của mình.

Và cái ngày ấy đến rất mau…

Cái ngày cuối cùng ấy tới rồi ư?

Lâm Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau trên chiếc giường trắng ấy. Nhưng nơi đó chẳng còn ấm áp nữa, bỗng chốc nó trở nên lạnh lẽo vô cùng. Hạ Ân vật lộn trong cơn đau bởi căn bệnh ung thư của mình. Đau lắm. Đau nơi trái tim cô nữa. Đau bởi từng phút thần chết càng giang rộng vòng tay chào đón cô, đau khi cô phải từng bước rời xa yêu thương của mình.

- Đêm nay anh ngủ với em nhé!

Hơi ấm phả vào tai, lời nói như gượng dậy toàn sức, dồn sức cất thành tiếng đau thương.

Lâm Vũ khẽ nói với Hạ Ân. Nước mắt anh rơi. Rất nhiều khi chứng kiến cảnh đau vật vã của người mình yêu mà không làm được gì cho cô ấy, đau khi từng lúc từng lúc thấy tình yêu, thấy người con gái anh yêu dần rời xa mình. Đau tới thắt lòng.

Không phải là đêm đầu tiên họ ngủ với nhau, nhưng cũng sẽ không bao giờ là đêm cuối cùng anh ngủ cùng cô.

Ngày cô ra đi, tiếng yêu xé lòng nơi ấy òa khóc.

Nơi ấy, trước nấm mồ chôn cất người con gái quan trọng của đời anh, một bó hoa thạch thảo, một con người, một tình yêu.

- Đêm nay anh ngủ với em nhé!

Anh đến bên cô, đến bên nấm mồ chôn cất cô gái tên Hạ Ân và nói trong tiếng khóc đau thương và mong nhớ.

Một người con trai ôm nấm mồ say giấc đau thương.
Đọc thêm..